Ba người con trai đều kinh ngạc tột độ, hai người lớn lại cười ha ha.
“Nói đùa thôi, nói đùa thôi, nhưng nếu Dịch Dân cậu thật sự đồng ý, sau này hai chúng ta sẽ làm thông gia!” Trương Khai cười nói.
Hạ Dịch Dân nhìn cái cậu bé bướng bỉnh, giống như Nhị Lang Thần ở bên cạnh, nói thật, từ góc độ của một người cha vợ, trong lòng anh ta viết hoa chữ ‘ghét bỏ’, nhưng dù sao cũng là cấp trên cũ của mình, ngoài miệng đương nhiên sẽ không nói những lời này.
“Nói đùa ấy, trẻ con nhỏ như vậy, tôi không thể nói những lời này.” Anh ta nói.
Siêu Sinh vẫn cười tủm tỉm, đối với tất cả những điều này đều không quan tâm, nhưng Tiểu Ngư đang ở giai đoạn bệnh tuổi teen, hơn nữa người lớn luôn thích nói đùa kiểu này, nói cái gì lớn lên rồi con làm con rể của ta hay con gái ta gả cho con, hừ một tiếng, đứng xa Siêu Sinh ra.
Ba anh em Hạ Soái cũng không cam lòng yếu thế: “Em gái tôi không gả chồng đâu, có gả cũng không gả cho nhà các ông, hừ!”
Trần Nguyệt Nha lắc đầu nhìn mấy người con trai, ba người con trai đồng thời ngậm miệng.
“Vợ tôi từ khi sinh Tiểu Ngư thì bị thương thân thể, cơ thể vẫn luôn không tốt, tôi vẫn luôn đi khắp nơi hỏi thăm, xem chỗ nào có ong nhũ đặc biệt tốt, muốn mua cho cô ấy một ít, cậu đừng khách khí, mật ong này cậu cứ ra giá, có bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu, tôi muốn mua hết,” Trương Khai nói.
Người ta đều nói như vậy, cậu bảo Hạ Dịch Dân nói không cần tiền thế nào.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT