Cầu Cầu đúng là lúc đang có lửa không có chỗ để xả. Cậu ta giơ hai nửa Ultraman hợp kim trong tay lên, hằn học nói: "Đền cho tao, mày phải đền cho tao."
"Vậy mày xin lỗi tao trước đi, Pháo Cữu Cữu của tao nói, mẹ tao tốt lắm. Mày mắng mẹ tao, mày phải xin lỗi tao." Thịnh Lỗi người tuy nhỏ, nhưng người cũng như tên, bản tính lỗi lạc. Nếu làm hỏng đồ vật, đương nhiên muốn đền, nhưng, cậu ghét nhất một điểm, chính là Cầu Cầu mắng mẹ cậu.
Cầu Cầu mới không chịu: "Mẹ tao nói, mẹ mày lên TV chỉ là diễn thôi. Vì xinh đẹp nên mới được mọi người nâng đỡ. Muốn mẹ tao lên TV, còn giỏi hơn mẹ mày nhiều. Hừ! Tao mới không xin lỗi."
Loại lời nói này, kỳ thật cũng là do Mã Diễm Quyên ngấm ngầm ghen tị. Bà ta không có văn hóa, lại còn hơi chút có chút nhan sắc. Một kẻ tiểu nhân đột nhiên giàu có, ngấm ngầm coi thường tất cả mọi người, còn thích bình luận về người khác.
Xem TV, thấy ai lên, đều thích buôn chuyện, bàn tán vài câu. Và tuy không phải là minh tinh, nhưng lại được người khác chú ý hơn cả minh tinh Hạ Sanh Sanh, chính là người mà bà ta thích ghen tị nhất.
Đương nhiên, bà ta cũng không biết, trẻ con chính là tấm gương phản chiếu của người lớn. Cũng không biết, những lời bà ta nói là ở trong nhà. Ở bên ngoài đương nhiên không dám nói. Nhưng mà đứa trẻ con không kiêng kỵ, liền lặp lại những lời bà ta nói.
Thịnh Lỗi vừa nghe Lý Cầu Cầu lại mắng mẹ mình như vậy, quả thật muốn tức đến ngất đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play