Bây giờ, hai anh em có áo vải mới, giày mới. Quần dù vẫn rách, nhưng quần chỉ che thân thôi, mới với cũ thì có liên quan gì? Bọn họ bây giờ là những đứa trẻ tươi sáng nhất ngõ, không còn nhà quê nữa rồi.
“Hôm nay mẹ dắt em gái ra ngoài một chuyến, các con không được trèo lên núi rác nhé.” Trần Nguyệt Nha nói.
Hạ Soái thì rất mê trèo núi rác, làm sao có thể không trèo núi rác được chứ?
“Trèo núi rác, giày của con bẩn thì mẹ không giặt giúp đâu. Giày trắng rất khó giặt đấy.” Trần Nguyệt Nha nói.
Quả nhiên, Hạ Soái nhìn đôi giày mới tinh và rơi vào trạng thái băn khoăn. Cậu quay một vòng lớn trong nhà. Hạ Soái đập trán: “Mẹ ơi, mẹ dắt em đi đi, bọn con sẽ dọn dẹp nhà cửa.”
“Con có quản được hai đứa chúng nó không?” Trần Nguyệt Nha hỏi lại con trai cả. Bân và Pháo chỉ cần có thời gian là lại đánh nhau, như hai con chó hoang vậy, xé cũng không tách ra được.
“Được chứ, nửa ngày con có thể huấn luyện chúng nó ngoan ngoãn.” Hạ Soái nhìn hai đứa em như dã nhân, với bộ dạng tự tin nói.
Trần Nguyệt Nha dùng khăn tay bọc cẩn thận hai củ sâm, rồi buộc Siêu Sinh lên lưng, ra khỏi nhà.
Hạ Bân và Hạ Pháo tổng cộng đào được hai củ sâm. Vốn dĩ nàng định để Hạ Dịch Dân ăn một củ, nhưng anh kiên quyết không ăn. Nàng đành phải đi bán cả hai củ. Sau đó sẽ đến xưởng thép đòi 7.000 đồng tiền của mình. Dù sao nàng còn chưa cầm được tiền, mà chị dâu cả và em dâu ba đã cãi nhau ầm ĩ vì số tiền đó.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play