Cha của Trần Nguyệt Nha, Trần Kiến Quốc, ban đầu làm việc ở xưởng phích nước nóng đường Bách Thuận. Có lần thử phích nước nóng, phích bị nổ và ông bị bỏng. Sau khi về hưu, ông đơn giản dọn về quê Trình gia trang.
Đại Nha và Bản Nha đều từ năm 15 tuổi đã bắt đầu tham gia đội thanh niên trí thức. Mãi đến năm ngoái mới tự trở về thành phố. Vì không thuộc diện nhà nước tuyển dụng trở về, họ đơn giản cũng quay về quê Trình gia trang.
Còn Hạ Bân và Hạ Pháo, sau khi Siêu Sinh sinh ra, gần như vẫn luôn được nuôi ở nông thôn.
Cho nên trong ý thức của Bân và Pháo, nông thôn mới là nhà, còn thành phố thì không phải nhà của họ.
Hai đứa trẻ mặt sưng húp, không thể kêu thành tiếng, chỉ có thể phát ra tiếng “oang oang” từ cổ họng.
Anh trai có áo ba lỗ trắng đẹp, em gái có váy xanh cũng đẹp. Hai đứa nhỏ mặt sưng như đầu heo, mặc áo dài vá, giày vải rách, cứ đi vòng quanh hai đứa ở trong thành phố, xoay đi xoay lại không ngừng.
“Siêu Sinh có nhớ cậu cả không?” Trần Đại Nha vốn muốn ôm Siêu Sinh, nhưng hai tay anh ấy toàn là bùn đất, bẩn, không nỡ làm bẩn quần áo của con bé.
“Nhớ, còn nhớ cậu hai, nhớ cậu hai cho quả lê lạnh và củ cải nước.” Hạ Soái nhảy lên nói.
Nông thôn có lợi thế hơn thành phố là có thể đào được đồ ăn từ ngoài đồng về. Vì thế mỗi lần hai người cậu đến thăm Hạ Soái, đều mang theo một chút đồ ăn. Ngõ nhỏ có thể đảm bảo có đủ gạo, bột mì, dầu ăn thì nhiều, nhưng nhà có thể ăn được hạt dưa thì không nhiều lắm. Vào mùa đông, miệng nhỏ của Hạ Soái thiếu hai chiếc răng cửa nhai quả lê đông lạnh trắng bóng, cũng có thể thu hút một đám trẻ con chảy nước miếng.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play