Tuyết tình đi lanh quanh, trong giờ ra chơi trong lòng đầy chấm hỏi. 

Đi ngang qua một căn nhà kho, của trường tuyết tình thấy một cậu nhóc bị ép ở tường. 

Tuyết tình trợn tròn mắt to như mèo nhìn, cảnh tượng bên trong. 

Bà già này ấn tượng rồi đấy

Tuyết tình quay lưng rời đi,việc này bà già này cô chịu thua. 

Đúng là tuổi trẻ Ha

Đi chưa vài bước. 

Tuyết Tình vừa quay lưng thì âm thanh “ting—” vang trong đầu.

【 Nhiệm vụ phụ: Ký chủ không thể bỏ qua. Giúp người khác lúc khó khăn chính là tích đức. 】

Cô đứng khựng lại, đôi mắt lóe lên ánh bất đắc dĩ.

“Trời ạ… cái hệ thống này, ta chỉ muốn sống yên ổn thôi mà.”

Thế nhưng hình ảnh cậu nhóc bị dồn vào tường vẫn hiện rõ trong đầu, đôi vai run nhẹ, bốn năm học sinh khác đứng chặn, giọng cười cợt.

Tuyết Tình nhắm mắt, hít sâu: “Được rồi, coi như tích đức.”

Bà già này sắp bị dọa ngất chết rồi 

cô đi trở lại cửa kho. Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt, ánh sáng chiếu rọi vào.

“Các cậu… đang làm gì vậy?” – giọng cô nhàn nhạt, nhưng đôi mắt sáng quắc như mèo nhìn thẳng bọn kia.

Mấy đứa học sinh sửng sốt, nhìn nhau. Một đứa nhăn mặt:

“À… không có gì, chỉ đùa thôi.”

Chúng lảng tránh, bỏ đi.

Cậu nhóc được “giải vây” còn run, đôi mắt ươn ướt, ngẩng lên thấy Tuyết Tình đứng đó, mái tóc dài che nửa gương mặt nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường.

“… cảm ơn.” – giọng cậu nhỏ nhẹ.

Tuyết Tình khoanh tay, thở dài như một bà cụ:

“trời đất cháu ngoan đứng lên đi”

Trong đầu vang lên tiếng hệ thống:

【 Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm tích đức +1. 】

Khoé môi cô cong lên khe khẽ, mắt long lanh:

“ đến chịu luôn đấy " 

“ Xin lỗi vừa nãy gọi cậu là cháu” Tuyết tình bắc đắc dĩ nói 

“ Chắc chắn có sao rồi vào y tế nhé ” 

Cậu nhóc đứng thẳng dậy, mắt còn đỏ hoe, nhưng trong lòng nhẹ nhõm. “… dạ, cảm ơn chị,” cậu nói, giọng nhỏ nhưng thành thật.

Tuyết Tình khoanh tay, nhìn quanh hành lang, mái tóc che đi mắt “ Ừm không sao ngoan vào phòng y tế đi con ” 

Ôi lỡ lời ý là “ Cậu vào  phòng y tế đi ” 

Trong đầu vang lên tiếng hệ thống 3456:

【 xin ký chủ hãy luôn cố gắng nha. 】

Cậu nhóc ngơ ngác đứng đó, một lúc sao mới phản ứng. 

quay lưng đi nhịn cười run rẩy. 

Tuyết tình cảm thấy bị sỉ nhục." Ta già rồi còn bị trẻ con cười vào mặt là sao chứ, mắc gì vậy ngại chết ta" 

Tuyết tình mặc kệ chạy còn nhanh hơn, cậu nhóc. 

Tiếng tùng tùng đúng lúc

Thế là vào lớp luôn. 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play