Chưa đợi Hứa Diên phản ứng, Tạ Doanh Triều đã nắm lấy đầu ngón tay cô, dẫn cô đến trước cây đàn piano đặt ở giữa khu vườn.
Cô không còn nhớ rõ giai điệu bản nhạc ấy được đánh ra như thế nào.
Cô chỉ biết rằng, ánh sáng xung quanh chiếu sáng đến mức cô gần như không thể mở mắt.
Trong khu vườn rộng lớn đầy khách dự tiệc, ngoài tiếng đàn piano hòa quyện từ đầu ngón tay cô và Tạ Doanh Triều, mọi thứ đều im lặng đến lạ thường.
Mỗi vị khách đều ôm giữ những suy nghĩ riêng.
Hứa Diên lại nghĩ đến ánh mắt của Bùi Tễ Ngôn và những lời hắn vừa nói.
Khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy cảm xúc vỡ tan trong đôi mắt dịu dàng của hắn, khiến cô không khỏi buồn bã.
Lúc ấy, Bùi Tễ Ngôn muốn nói gì đó, nhưng bị cha hắn dùng ánh mắt khéo léo kịp thời ngăn lại.
“Em nên tập trung hơn một chút.” Tạ Doanh Triều nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng mang theo vẻ bắt buộc, không cho cô thắc mắc.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT