Hứa Diên từng ngây thơ tin rằng, cuộc gặp gỡ giữa cô và Tạ Tư Chỉ chính là kịch bản cứu rỗi do ông trời sắp đặt sẵn cho mình.
……
Quãng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người dừng lại trước năm mười tám tuổi.
Khi ấy bố mẹ cô đều còn khỏe mạnh, gia đình giàu sang, cô là thiên chi kiêu nữ lớn lên trong nhung lụa, thừa hưởng những đường nét di truyền xuất sắc nhất từ họ. Mỗi lần cô mỉm cười, đôi mắt cong cong, vẻ ngọt ngào thanh khiết khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng chẳng thể nào dời mắt.
Đối với thiếu nữ mười tám tuổi, nhan sắc dưới nắng trời quang đãng là bậc thang lót đường giúp cô bước đi trong thế giới tàn nhẫn. Nhưng khi sóng gió ập đến nó lại biến thành sợi dây kéo cô xuống thẳng địa ngục.
Hứa Diên bị đám xã hội đen bắt giữ, cùng lúc đó bố mẹ cô gieo mình nhảy lầu vì phải gánh khoản nợ khổng lồ trên vai.
Cô bị giam trong căn phòng tối, thường xuyên nghe thấy tiếng trò chuyện tục tĩu của đám đàn ông bên ngoài.
Chúng lên kế hoạch bán cô cho câu lạc bộ ngầm hoặc ném cô vào đoàn làm phim đen.
Chỉ cần thời gian đủ dài, đĩa phim sao chép đủ nhiều, thì số tiền thu được đủ để bù đắp khoản nợ mà bố mẹ cô để lại.
Những tràng cười khả ố của đám đàn ông vang lên từng đợt, chói gắt như đâm thẳng vào tai Hứa Diên.
Cô ôm gối tựa vào góc tường, xung quanh còn có không ít các cô gái cùng chung cảnh ngộ với mình.
Các cô co cụm trong căn phòng lạnh lẽo, run rẩy hoảng sợ chờ đợi thứ tai ương không biết sẽ giáng xuống vào lúc nào.
Hứa Diên bị giam giữ suốt một tuần.
Cô thường lặng lẽ quan sát căn phòng tối này. Trong đó chỉ có một khung cửa sổ nhỏ để thông gió và một cánh cửa lớn thông ra thế giới bên ngoài.
Khung cửa sổ kia quá hẹp, ngay cả một thiếu nữ mảnh mai nhất cũng chẳng thể chui qua để tìm đường cầu cứu.
Còn về cánh cửa lớn, Hứa Diên từng nhân lúc đám đàn ông mang cơm vào mà liếc nhìn đôi lần.
Bên ngoài có đến hơn chục tên canh gác, tuyệt đối không phải con đường sống.
May thay, dù miệng chúng phun toàn lời bẩn thỉu nhưng vẫn chưa có ý định thật sự ra tay với họ.
Đây là một điều tốt. Chỉ cần một tia hy vọng có thể rời khỏi căn phòng tối này, thì vẫn còn khả năng tự cứu lấy mình.
Các cô gái khác thì ngày ngày khóc lóc, đến cả cơm cũng không nuốt nổi.
Chỉ riêng Hứa Diên là chưa từng rơi một giọt nước mắt, mỗi bữa đều ăn sạch từng miếng cơm mà chúng mang đến.
Cô cần giữ lại thể lực cho mình.
Trong nhóm thiếu nữ gầy gò, nhợt nhạt, sắc mặt của cô là tốt nhất.
Một ngày nọ, cánh cửa phòng bật mở.
Vài gã đàn ông xông vào lôi hết các cô gái ra ngoài.
Hứa Diên bị quăng mạnh xuống nền gạch giữa đại sảnh.
Căn phòng rộng lớn tràn ngập mùi khói thuốc, mùi rượu nồng, mùi thức ăn dầu mỡ thiu hỏng, lẫn cả mùi hôi hám từ những cơ thể đàn ông lâu ngày không tắm. Tất cả quện lại thành thứ mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.
Xung quanh, đám đàn ông đồng loạt buông dở việc trong tay, ánh mắt cùng nhau đổ dồn về phía cô.
Khuôn mặt đầy tiếc nuối xen lẫn thèm khát, chẳng khác nào lũ chó hoang đánh hơi thấy mùi máu tanh.
Nhóm thiếu nữ yếu ớt, run rẩy như gà non rơi vào mỏ kền kền, vành mắt đỏ hoe, không biết điều gì sắp ập đến.
Một người đàn ông ăn mặc sang trọng, khí thế hiên ngang ngồi trên ghế sô pha. Ánh mắt hắn lướt qua từng cô gái một.
Hứa Diên căng tai lén lắng nghe những tiếng thì thầm của đám đàn ông bên cạnh.
Bọn chúng nói, người đàn ông này tên là Tạ Đạc.
Cô lại liếc sang tên thủ lĩnh ở đây. Khi đối diện với người đàn ông, toàn bộ gương mặt hắn đều là vẻ nịnh nọt và lấy lòng.
Thanh Mộc Bang là một trong những tổ chức xã hội đen lớn nhất trong nước. Nếu không có thể lực thì sao chúng dám ngang nhiên làm những việc như cho vay nặng lãi và buôn người.
Thế nhưng, ngay cả người của Thanh Mộc Bang cũng chỉ dám cúi đầu khom lưng khi đứng trước mặt người đàn ông kia. Trông chẳng khác gì con chó bị xích ngoài sân nhà.
Người đàn ông họ Tạ.
Trong khoảnh khắc, Hứa Diên lập tức liên tưởng đến Tạ thị.
Thế lực của Tạ thị trải rộng khắp nước H. Họ là gia tộc tài phiệt bậc nhất mà đến đứa trẻ ba tuổi cũng từng nghe danh. Họ sở hữu khối tài sản khổng lồ cùng quyền lực vươn đến tận trời.
Người của Tạ gia sao lại xuất hiện trong Thanh Mộc Bang?
Tên thủ lĩnh đưa điếu thuốc cho Tạ Đạc.
Hắn không nhận, thậm chí đến mày cũng chẳng buồn nhấc: “Không cần.”
Nhóm thiếu nữ bị túm tóc kéo đến trước mặt Tạ Đạc. Gương mặt nào cũng đẫm lệ, xinh đẹp mong manh tựa hoa lê dầm mưa.
Tên thủ lĩnh cười nịnh nọt: “Cậu Tạ Đạc, ngài chọn vài người đi.”
Tạ Đạc ung dung rút một chiếc khăn tay, khẽ che mũi miệng, như muốn ngăn chặn hoàn toàn thứ mùi tanh tưởi hôi thối trong căn phòng này.
“Tôi không thích ép buộc, cũng không thích dính vào chuyện buôn người…” Giọng hắn nghe rất ôn hòa: “Vậy thì có ai tự nguyện đi cùng tôi không?”
Mấy cô gái ngơ ngác ngẩng đầu, run rẩy lấy dũng khí hỏi: “Đi… đi đâu? Làm gì?”
“Ai mà nói chắc được? Có lẽ là bơi về bờ, thoát khỏi bể khổ. Mà cũng có lẽ…” Tạ Đạc khẽ mỉm cười: “ … Là xuống địa ngục, cũng không biết chừng.”
Sắc mặt các cô gái lập tức hoảng hốt, không ai dám thốt ra một lời.
Trong sự tĩnh lặng, ở tận cùng đám đông, Hứa Diên từ từ giơ tay lên.
Chậm rãi nhưng kiên quyết.
Ánh mắt Tạ Đạc rơi xuống bàn tay trắng muốt ấy rồi nhìn lên gương mặt trong trẻo tuyệt mỹ.
Hắn hơi nhướng mày, trong mắt ánh lên vài phần hứng thú: “Em tên… Hứa Diên?”
*
Người nắm quyền cao nhất ở Tạ gia là Tạ Doanh Triều, hai mươi bảy tuổi.
Với một gia tộc tài phiệt mà nói, độ tuổi này của người nắm quyền quả thật là quá trẻ.
Thế nhưng kể từ khi hắn tiếp quản Tập đoàn Tạ thị, nhờ vào thủ đoạn mạnh mẽ cùng tác phong lạnh lùng cứng rắn, hắn đã khiến đế chế thương nghiệp vốn đã khổng lồ càng thêm phồn thịnh, không ngừng vươn lên.
Đừng nói ở Thương Thành, ngay cả trong phạm vi toàn nước H, thế lực của Tạ gia cũng là một sức mạnh không thể xem thường.
Đây là những điều mà trước đây Hứa Diên từng loáng thoáng nghe được.
Có một năm, công việc kinh doanh của gia đình cô có chút va chạm với Tạ gia.
Buổi tối, bố mẹ ngồi trong phòng khách trò chuyện. Họ nói, một kẻ còn trẻ như thế mà đã nắm trong tay cả một đế quốc thương nghiệp hùng mạnh, thì con người Tạ Doanh Triều lại càng khó lường, đáng sợ hơn cả người cha đã khuất của hắn.
Những cô gái ngồi chen chúc trong chiếc limousine dài thượt.
Sau khi Hứa Diên giơ tay, lần lượt có mười lăm cô gái khác cũng lưỡng lự rồi làm theo. Tất cả bọn họ bị đưa đi cùng nhau.
Tạ Đạc ngồi trong chiếc xe đi trước.
Khi đoàn xe dừng lại trước trang viên Tạ gia, hắn xuống xe, giao nhóm thiếu nữ lại cho quản gia rồi bước thẳng vào trong.
Quản gia họ Đinh, ngoài bốn mươi, mặt vuông, lông mày rậm, bờ vai rộng chắc nịch.
Ông ta đã chờ sẵn từ lâu, bước tới mở cửa xe cho các cô gái: “Các tiểu thư, nơi này sẽ là chỗ các cô sống trong khoảng thời gian tới.”
Trang viên rộng đến mức chẳng thấy điểm tận cùng, những tòa kiến trúc xa hoa san sát thành từng dãy.
Xe dừng lại bên đường trước tòa nhà chính, ngẩng đầu liền thấy cánh đồng hoa hồng đang nở rộ dưới màn đêm.
Nhóm thiếu nữ đứng trong khu trang viên ngập tràn hương hoa hồng, có cảm giác như vừa từ địa ngục bước sang nhân gian, mang theo niềm vui sống sót sau kiếp nạn, kích động mà hân hoan trò chuyện cùng nhau.
Chỉ có Hứa Diên lặng lẽ đứng tận cuối hàng, từ đầu đến cuối không hề cất một lời.
……
Các cô gái được người hầu dẫn đi tắm rửa và kiểm tra sức khỏe.
Sau khi tắm sạch sẽ, tất cả đều thay cùng một kiểu váy hai dây màu trắng.
Mười sáu cô gái nối bước theo người hầu, tiến vào tòa nhà chính của Tạ gia.
Ánh sáng từ những chùm đèn pha lê chẳng thể soi tới từng góc nhỏ.
Căn nhà rộng lớn ấy chìm trong bóng tối, tựa như một tòa lâu đài vừa lộng lẫy lại vừa âm u rùng rợn.
Trên chiếc sô pha da rộng lớn, một thanh niên ngả người ngồi lười nhác.
Tạ Đạc - người cô từng gặp ban sáng, cùng một cô gái trẻ tóc ngắn ngang tai lúc này đang ngồi bên cạnh hắn.
Quản gia Đinh bước đến sau lưng người thanh niên, cung kính nói: “Cậu Văn Châu, các cô gái ngài muốn đã được đưa đến.”
Người đang ngồi ở vị trí chủ tọa của Tạ gia, vậy mà lại không phải là người nắm quyền Tạ Doanh Triều.
Hứa Diên thoáng nhìn qua người thanh niên, chỉ thấy ánh mắt hắn đầy dục vọng, lần lượt lướt qua thân thể mảnh mai của mười sáu cô gái trong chiếc váy mỏng manh.
Người hầu cất giọng đọc to kết quả kiểm tra sức khỏe của từng cô gái:
“Đinh Mạn, 22 tuổi, cao 1m62, nặng 55kg, không có tiền sử bệnh tật, không có tiền sử bệnh lây qua đường tình dục.”
“Tiết Tuyết Thuần, 25 tuổi, cao 1m71, nặng 54 kg…”
“Bùi Thải, 23 tuổi… vòng ngực 80cm, vòng eo 56cm, vòng hông 90cm.”
Khoảnh khắc ấy, tất cả các cô gái chẳng khác nào bị lột trần rồi đứng dưới ánh đèn sân khấu, buộc phải chịu đựng những ánh nhìn trần trụi, nhục nhã từ mọi phía.
Các cô gái cứng đờ đứng đó và cũng chỉ có thể đứng đó.
Nếu không chịu đứng ở đây, họ sẽ bị đưa trả về Thanh Mộc Bang. Mà chẳng có ai muốn quay lại nơi ấy cả.
“Lý Nhung Nhung…”
Tạ Văn Châu giơ tay ngắt lời người hầu: “Chán ngắt.”
Người phụ nữ tóc ngắn cất giọng: “Anh định làm gì thế? Tổ chức thi hoa hậu Thương Thành chắc?”
Tạ Văn Châu lười nhác lên tiếng: “Sinh nhật anh cả sắp đến rồi, tôi đang chọn quà mừng sinh nhật cho anh ấy đây. Có điều, Tạ Đạc à, mấy người phụ nữ cậu mang về… chất lượng kém quá.”
Tạ Đạc chỉ nhún vai, chẳng buồn đáp.
Tạ Văn Châu đưa tay chỉ: “Người kia, người kia, với bốn người phía sau nữa, trả hết về Thanh Mộc Bang đi.”
Những cô gái bị hắn điểm tên đều không mấy xinh đẹp so với những người còn lại trong nhóm.
“Ngay cả cửa ải của tôi còn không qua nổi, thì làm sao mà khiến người anh cả kén chọn hài lòng được?”
Mấy cô gái vừa nghe đến chuyện bị đưa trả về Thanh Mộc Bang, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Chưa kịp mở miệng cầu xin ở lại, họ đã bị vệ sĩ của Tạ gia kéo thẳng ra ngoài.
“Còn người thứ hai bên phải, da không đủ mịn. Người thứ ba bên trái, tóc quá xấu. Mấy người ở hàng cuối kia cũng mang đi nốt. Chân run cầm cập như thế, lỡ đưa đến trước mặt anh cả chẳng phải dọa anh ấy mất hứng sao?”
“Tôi nói cho anh biết …” Người phụ nữ tóc ngắn cuối cùng không nhịn nổi nữa, giọng gắt lên: “Đủ rồi! Nếu anh cả ở đây, chắc chắn sẽ không dung thứ cho cái trò ngu xuẩn này. Anh nghĩ mình đang làm gì? Tuyển phi hả? Hay là lấy danh nghĩa Tạ gia để làm trò hạ tiện, bôi nhọ cả gia tộc!”
“Tĩnh Thu, anh biết lần trước giành mất mối làm ăn của cô khiến cô rất bất mãn. Nhưng lần này anh thật sự muốn chọn cho anh cả một món quà…”
Lời của Tạ Văn Châu bỗng khựng lại.
Ở cuối hàng, hắn nhìn thấy một dáng người mảnh mai.
Mái tóc dài của thiếu nữ đen nhánh như thác đổ, trên gương mặt nhỏ nhắn được tô điểm những đường nét sáng rực tựa châu ngọc.
Làn da cô trắng và mỏng, bên cổ còn hằn vài vết đỏ do bị đám đàn ông Thanh Mộc Bang bóp, mang theo một vẻ gợi cảm lệch lạc không đúng chỗ.
Tựa như một con búp bê tinh xảo nên được trưng bày trong tủ kính sạch sẽ.
Thế nhưng, nếu bị tùy tiện ném vào căn nhà đổ nát, rãnh nước bẩn, hay tầng hầm ẩm ướt…
Trong mắt những kẻ tâm lý đen tối, hình ảnh ấy lại có thể khơi dậy những tưởng tượng quái dị, ngập tràn kho*i c*m vặn vẹo.
Khi Hứa Diên hoàn hồn, Tạ Văn Châu đã đứng ngay trước mặt cô.
Đôi giày mà Tạ gia chuẩn bị cho cô có đế rất mỏng.
Chỉ đứng chốc lát, Hứa Diên đã cảm nhận rõ từng luồng khí lạnh từ nền đá cẩm thạch thấm ngược lên.
Tạ Văn Châu bóp lấy cằm cô, ngắm nghía gương mặt ấy một lúc rồi bất chợt bật cười: “Tĩnh Thu, cô biết không, có đôi khi anh thấy lời cô nói thật chí lý. Anh cả chắc chắn sẽ không thích anh làm cái trò ngu xuẩn này. Cho nên, quản gia Đinh, hãy đưa toàn bộ những cô gái kia trả nguyên vẹn về Thanh Mộc Bang đi. Còn cô gái này…”
Hắn nheo mắt, nhìn cô đầy dục vọng: “Cả ngày nay vất vả chuẩn bị quà sinh nhật cho anh cả, cô gái này coi như là phần thưởng cho tôi. Đưa về phòng tôi.”
Hứa Diên theo bản năng lùi lại.
Ngón tay Tạ Văn Châu đột ngột siết chặt bóp lấy cổ cô.
Mặc kệ có bao nhiêu người đang đứng xung quanh, hắn cúi sát, chóp mũi dán lên cần cổ mảnh mai: “Người em… thơm quá.”
Hứa Diên vùng vẫy mà không thoát nổi.
Hơi thở đàn ông dồn dập phủ xuống, áp lực nghẹt thở ập tới.
Ngay khi môi hắn men theo cổ cô trượt dần lên trên, một bàn tay bất ngờ chen vào giữa hắn và Hứa Diên.
Đó là một bàn tay trắng trẻo, khớp xương rõ ràng.
Bàn tay ấy chống vào ngực Tạ Văn Châu, mạnh mẽ đẩy hắn ra.
Tạ Văn Châu loạng choạng lùi lại, ngẩng đầu, vẻ mặt u ám: “Tạ Tư Chỉ?”
Đó là lần đầu tiên Hứa Diên nhìn thấy Tạ Tư Chỉ.
Thứ cô thấy trước nhất là đế giày của hắn.
Một đôi giày da đen bóng loáng, ống quần tây đen ôm gọn đôi chân thon dài.
Sơ mi trắng phủ lên làn da trắng lạnh, khiến thiếu niên trông càng thêm sạch sẽ, trong trẻo.
Vẻ mặt hắn thờ ơ, mái tóc rũ xuống vừa đủ che khuất đôi mắt sáng đẹp.
Tạ Tư Chỉ vừa mới từ bên ngoài trở về, trên đầu còn đeo một chiếc tai nghe trắng.
Hắn tháo tai nghe xuống, ánh mắt hờ hững lướt qua những cô gái, cuối cùng dừng lại trên Hứa Diên, người đứng gần mình nhất.
Giọng thiếu niên nhàn nhạt vang lên: “Tạ Văn Châu, anh làm thế này… là muốn tranh người với anh cả sao?”
Hắn hoàn toàn phớt lờ sự thù địch lộ rõ trong ánh mắt Tạ Văn Châu, giọng điệu vẫn bình thản vang lên.
Sắc mặt Tạ Văn Châu lập tức sầm lại.
Bảo hắn tranh người với Tạ Doanh Triều, cho hắn một trăm lá gan hắn cũng không dám.
Nhưng nói cô gái trước mắt này là người của Tạ Doanh Triều thì…
Hắn liếc sang Hứa Diên. Xinh đẹp, mảnh mai, trong trẻo đến mức khiến người ta động lòng.
Một đóa hoa tuyệt mỹ như tranh vẽ, còn chưa được nếm trải hương vị mà đã phải dâng cho kẻ khác. Hắn không cam tâm.
“Cậu nhầm rồi, cô gái này bây giờ vẫn chưa có quan hệ gì với anh cả.”
“Bây giờ vẫn chưa có?” Tạ Tư Chỉ bình thản nhìn hắn: “Ý anh là quà vốn chuẩn bị cho anh cả thì phải qua tay anh trước. Thứ nào anh không cần mới tới lượt anh ấy, còn anh thích thì giữ lại cho mình. Anh cả chỉ xứng đáng nhận đồ thừa do anh bỏ lại, đúng không?”
Sắc mặt Tạ Văn Châu thoắt chốc tái nhợt.
Hắn nghiến răng: “Cậu nhất định phải đối đầu với tôi sao? Người làm vườn lén nói cho tôi biết, đêm hôm trước cậu đã nhổ sạch hoa hồng trong vườn, đến sáng lại mua mới đem về trồng lại.”
“Tạ Tư Chỉ, chỉ cần cậu ngậm miệng, bớt xen vào chuyện của tôi, thì việc cậu phá hỏng vườn hoa hồng, tôi cũng sẽ không hé nửa lời với Tạ Doanh Triều.”
“Với tính khí của anh cả, nếu trở về mà biết cậu dám động vào vườn hồng anh ấy đặt trên đầu quả tim. E rằng anh ấy sẽ phải dùng đến gia pháp đấy?”
Vườn hồng trong trang viên là do Tạ Doanh Triều tự tay trồng cách đây vài năm.
Hắn vô cùng quý trọng, còn thuê hẳn người làm vườn chuyên trách chăm sóc, tuyệt đối không cho ai chạm vào.
Đây là điều mà ai trong Tạ gia cũng biết rõ.
Thế nhưng hết lần này đến lần khác Tạ Tư Chỉ lại cứng đầu không chịu khuất phục
Theo lời người hầu, đêm hôm đó hắn một mình nhổ sạch nửa vườn hoa hồng, thậm chí còn bới tung cả lớp đất trong vườn lên.
Tuy sau đó có gọi người đến trồng lại hoa mới nhưng hành động lớn như thế thì làm sao qua mắt được tất cả.
Tạ Văn Châu chăm chú quan sát thiếu niên.
Trên đôi tay hắn chi chít vết thương, rõ ràng là bị gai hồng đâm vào, đủ chứng minh chuyện đó là thật.
Gia pháp Tạ gia xưa nay vốn nghiêm khắc, hắn tin chắc thiếu niên này không dám để Tạ Doanh Triều biết chuyện mình đã làm.
Thế nên, hắn nhất định sẽ đồng ý với mình, cùng hoàn thành cuộc giao dịch mà cả hai bên đều được lợi.
Nửa thân hình mảnh mai của Hứa Diên chìm trong quầng sáng hắt xuống từ chùm đèn pha lê.
Hàng mi dài cong đen nhánh như cánh bướm khẽ run rẩy, cô nín thở, ngước nhìn thiếu niên tuấn mỹ đang đứng dưới ánh sáng.
Kể từ sau cái chết của bố mẹ, số phận của cô đã chẳng còn do mình nắm giữ.
Giờ phút này, liệu cô có thể tạm thời thoát khỏi kiếp nạn trước mắt hay không, quyền quyết định nằm trong tay thiếu niên kia.
Tạ Tư Chỉ im lặng.
Hắn nhìn về phía Hứa Diên, ánh mắt dừng lại trên người cô thật lâu. Trong đôi đồng tử đen như hắc diệu thạch thoáng bùng lên một tia sáng mơ hồ, bất kỳ ai cũng khó lòng phân biệt.
Một luồng gió lạnh lướt qua đại sảnh, hắn bỗng nhiên bật cười.
Tạ Tư Chỉ bắt đầu cử động, ung dung thong thả cởi từng cúc áo áo sơ mi của mình.
Ngón tay hắn thon dài, đẹp một cách hiếm thấy. Dưới những ngón tay ấy, hàng cúc áo ngọc trai bỗng mang dáng dấp như một món bảo vật cổ xưa.
“Làm sai thì phải chịu phạt, đó là lẽ đương nhiên.”
Thiếu niên cởi bỏ áo sơ mi, vung tay ném sang một bên.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, ý cười mang chút lười nhác, rồi bước thẳng ra cửa.
Quay lưng lại với tất cả mọi người trong đại sảnh, hắn quỳ xuống bậc đá dưới màn đêm.
Đám người hầu bối rối, nhưng khi chắc chắn Tạ Tư Chỉ thật sự nghiêm túc, bọn họ mang đến một cây roi dính máu loang lổ.
Tạ Văn Châu nghiến răng, giọng độc địa: “Trước khi ra nước ngoài, anh cả đã giao cho tôi tạm thời quản lý trang viên. Cậu đã muốn chịu đòn thì đừng trách tôi không khách khí.”
“Đánh hắn đi!”. Hắn chỉ vào Tạ Tư Chỉ rồi quay sang nói với người hầu: “Đánh. Đánh thật mạnh cho tôi.”
Thân hình thiếu niên thoạt nhìn mảnh khảnh, nhưng lại sở hữu những đường nét và cơ bắp cân đối, đẹp mắt.
Cánh đồng hoa hồng dưới trăng loang ra sắc đỏ thẫm như thủy triều.
Ánh trăng lạnh lẽo trút xuống, để lộ tấm lưng chằng chịt vết roi của Tạ Tư Chỉ, cũ mới đan xen, trắng đỏ loang lổ.
Ngọn gió đêm xuân lùa qua, làm rối loạn mấy sợi tóc lòa xòa bên trán hắn. Thiếu niên vẫn đứng yên, tấm lưng thẳng tắp, bóng dáng đơn độc mà kiêu ngạo.
Tiếng roi quất vào da thịt dội lên từng nhịp trong đêm tĩnh lặng, khiến người nghe cũng lạnh sống lưng.
Tạ Tư Chỉ khẽ thở ra một tiếng, nén trong cổ họng.
Từ đầu đến cuối, sống lưng hắn không hề cúi xuống lấy một phân.
Hứa Diên đứng ở rất xa.
Ánh đèn chập chờn, trong khoảnh khắc ấy cô như cảm thấy có giọt máu bắn lên thấm vào vạt váy mỏng manh đang bị gió khẽ xô đẩy.