Đào Mộc chỉ cảm thấy như có một tia sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ, ngơ ngác nhìn Ngọc Linh hồi lâu mà không lấy lại được tinh thần.
Tuy rằng trời đã gần tối, nhưng hắn khẳng định ánh mắt mình chưa đến mức hoa lên. Cô nương trước mặt này, rõ ràng giống hệt Ngọc Lâm như đúc!
Nàng... là ai?!
“Đào Mộc ca, ngươi vừa nói muốn tới mượn cái chi đó?”
Ngọc Trúc bước tới, khe khẽ nhéo tay Nhị tỷ một cái, giúp nàng tỉnh táo lại.
Đào Mộc lúc này mới như từ trong mộng tỉnh ra, lắp ba lắp bắp nhắc lại chuyện tới mượn dầu, ánh mắt vẫn không dời khỏi người Ngọc Linh, dường như không chớp nổi lấy một cái.
Ngọc Linh thấy thế cũng không biết nên mở lời thế nào, dứt khoát xoay người trở vào phòng, để mặc hắn đứng đó. Đào Mộc cầm bát dầu trở về nhà, đi như người mất hồn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play