“Lão thái thái, người cứ tiếp tục giả bộ đi. Chờ đến ngày Nhị Mao đau lòng rời đi thật, xem người lúc ấy làm thế nào. Một tiểu tôn nữ ngoan như thế mà chẳng biết quý trọng, đến khi hối hận thì cũng muộn rồi.”
“Tiểu nha đầu biết cái gì?! Dù nó có ngoan đến đâu, cũng là nữ nhi, sau này phải gả ra ngoài! Ta vốn chẳng còn hy vọng gì!”
Nhị Mao nãi nãi lập tức nổi giận, kích động quát lên:
“Mẫu thân nó chính là đồ tiện nhân! Là khắc tinh khiến nhi tử ta chết yểu! Nhà này xem như tuyệt hậu rồi! Tuyệt hậu! Ngươi, cái đồ nha đầu lắm lời, biết cái gì?!”
“Tuyệt hậu? Không có con nối dõi mới gọi là tuyệt hậu, Nhị Mao rõ ràng vẫn còn sống, sao lại bảo tuyệt hậu? Người ăn chẳng phải do nàng nấu? Áo người mặc chẳng phải nàng giặt? Cái chăn dày trên giường là ai mua? Nói không còn kỳ vọng gì ở nàng, nhưng ta thấy người sống còn thong dong hơn cả lúc trước ấy chứ!”
“Ngươi—!”
Nhị Mao nãi nãi tức đến nghẹn họng, muốn phản bác nhưng đầu óc rối tung, nhất thời chẳng nói nên lời.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT