Ánh mắt đối phương vừa đảo qua đã đánh giá Cổ Dao một lượt từ đầu đến chân, nhàn nhạt nói: “Ngươi chính là Cổ Dao? Ta là Điền Như. Đan dược của ngươi luyện không tệ.”
Cổ Dao thu lại sự tò mò trong mắt, làm động tác “mời vào” rồi đưa hai người vào cửa. Hắn thực sự không dám để một vị cao nhân Trúc Cơ đứng ngoài cửa. Nếu không sau này, hắn sẽ không thể bước ra khỏi cánh cửa này nữa.
Thái độ của Điền Như cũng khiến Cổ Dao chợt nhận ra một sự thật: Cho dù hắn luyện đan giỏi, trong mắt người khác, hắn chỉ có giá trị lợi dụng mà thôi, và không nhận được sự tôn trọng đủ đầy. Bởi vì tư chất của hắn đã kéo chân sau. Chắc chắn, đại đa số người khi biết điều này sẽ tỏ ra đáng tiếc.
Bây giờ nghĩ lại, việc chỉ giao tiếp với Điền nhị thiếu mà không tiếp xúc với những người khác trong Điền gia là một quyết định vô cùng đúng đắn. Đây là một thế giới có cấp bậc nghiêm ngặt, lấy cường giả vi tôn, tàn khốc hơn nhiều so với thế giới tinh tế trước đây.
Điền Phi Dương cảm thấy có chút áy náy trong lòng. Ban đầu hắn muốn tìm em trai mình tới, nhưng tiếc là em trai hắn vì tránh mặt cô cô nên không biết đã trốn đi đâu rồi, nhất thời không tìm thấy người. Hắn đánh giá sân nhỏ đơn sơ rồi hỏi: "Trì thiếu đâu?"
“Ta ở đây.” Trì Trường Dạ vừa bước ra khỏi phòng, “Hóa ra là Điền đại thiếu và vị Điền tiền bối đây đại giá quang lâm. Có lỡ tiếp đón không chu đáo, mong rằng thứ lỗi.”
Trì Trường Dạ bước tới, thần sắc không kiêu ngạo không xu nịnh, điềm tĩnh ung dung. Sau khi đến bên cạnh Cổ Dao, hắn hướng Điền Như hành lễ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT