Thiên Lâm Đại Lục, Viễn Dương Trấn.
Hôm nay, Cổ gia, một trong ba đại gia tộc tu chân náo nhiệt vô cùng vì đại thọ bảy mươi của gia chủ Cổ gia Cổ Văn Hải. Điền gia và Lư gia cũng đến chúc mừng.
Ba nhà cạnh tranh, nhưng cũng cùng hợp tác để ngăn cản các thế lực khác tranh tài nguyên tu hành. Qua nhiều thế hệ, họ liên hôn với nhau, như Cổ Dao, cháu đích tôn của Cổ gia, đính ước với Lư Mẫn Châu, tiểu thư Lư gia.
Nhưng dân chúng của Viễn Dương Trấn biết hôn sự này sẽ bị hủy. Bởi vì mẫu thân của Cổ Dao mất sớm, có mẹ kế là có cha kế, linh căn lại chỉ là Tứ linh căn, không được coi trọng, sống còn thua cả một con cháu chi thứ. Làm sao xứng với Lư gia tiểu thư? Nếu biết điều thì hắn nên tự hủy hôn luôn mới đúng.
Trong đại sảnh của Cổ gia, khách khứa đông đúc. Ba người con trai của gia chủ và hơn chục tôn bối, con cháu chi thứ đang tiếp khách. Cổ Chí Khiếu kéo Cổ Chí Minhlại, hỏi: “Hôm nay lão gia tử đại thọ bảy mươi, cả Cổ gia đều có mặt, ngoại trừ Cổ Dao. Nó đi đâu rồi? Không biết hôm nay là ngày gì sao?”
Trong ba huynh đệ thì Cổ Chí Minh có tư chất kém nhất, kẹt giữa trưởng huynh được sủng ái và tiểu đệ giỏi nịnh nọt. Thế là hắn liền đặt hy vọng vào con cái, nhưng Cổ Dao lại là nỗi sỉ nhục của hắn, chỉ là một phế vật Tứ linh căn. Thế là hắn liền tống nó ra xa, hôm nay làm gì có chuyện nghĩ đến nó làm gì.
“Ai biết tên nghiệt tử này chạy đi đâu. Đại ca, để ta kêu người đi tìm!” Nếu Cổ Dao không xuất hiện thì sẽ bị đàm tiếu, và hắn cũng không thoát được. Thế là hắn bèn nhẫn nại sai người đi tìm.
“Cha, cha tiếp khách đi, để con đi gọi đại ca.” Cổ Thần, đứa con thứ hai của Cổ Chí Minh xung phong, mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
“Thần Nhi, đi nhanh về nhanh nhé. Nếu đại ca con được nửa phần tranh đua như con thì cha chẳng cần phải lo.” Cổ Chí Minh rất ưng ý Cổ Thần, Luyện Khí tầng bốn ở tuổi mười ba. Cổ Thần là đứa nhỏ do phu nhân của hắn sinh đôi, đứa nhỏ sinh đôi còn lại là Tinh Nhi cũng có dung mạo xuất trần, tương lai kết một mối hôn sự tốt, giúp đỡ cho đệ đệ thì chi này sẽ hưng thịnh.
“Cha yên tâm, con sẽ khuyên đại ca bớt làm cho cha lo.” Cổ Thần hành lễ rồi rời khỏi đại sảnh.
Góc Tây Bắc của Cổ gia, trong một tiểu viện hẻo lánh, vắng lặng. Hơn chục thiếu niên thiếu nữ, cùng tùy tùng, nha hoàn, hộ vệ, vội vàng tiến đến.
Cổ Thần ra lệnh: “Gõ cửa, gọi Cổ Dao!”
“Mùi vị không ổn.” Điền Phi Dung là một kẻ ra thường xuyên ra vào kỹ viện, ngửi thấy mùi quen thuộc bèn lóe mắt đầy thích thú: “Có trò hay!”
Tùy tùng đá cửa, xông vào rồi hoảng hốt chạy ra, run rẩy: “Dao thiếu gia, hắn…”
Vẻ mặt khó nói của tùy tùng khiến Điền Phi Dung tò mò. Cả bọn theo Cổ Thần ùa vào.
Bên trong, một người kéo chăn che thân, nhưng kẻ nhanh mắt đã thấy được hai thân thể trần trụi, loang lổ đầy dấu vết. Trong phòng cũng tràn đầy mùi ái muội. Ai cũng đoán được trước khi họ đến, nơi này đã diễn ra một màn kịch liệt khó nói.