---

Cổ Dao cười lạnh: "Đúng là làm khó bọn họ, ngàn vạn lần chọn, lại chọn đúng huynh đệ... à không, Dạ... Huynh đệ. Ta tên Cổ Dao, là con trai của nguyên phối phu nhân, mẹ ta vì cứu cha mà chết. Cha có người mới nên đã quên người cũ, thêm nữa ta là Tứ linh căn, tư chất thấp kém, thế nên ở Cổ gia sống ngày tháng không cần nhắc cũng biết. Ngày hôm nay tại tiệc mừng thọ của Cổ gia chủ, họ bày ra một màn kịch như vậy, chỉ đơn giản vì ba mục đích. Thứ nhất là làm nhục ta, thứ hai là để từ hôn, hôn sự này là do mẹ ta khi còn sống đã định với Lư gia, nhưng giờ đây đã không còn môn đăng hộ đối. Còn thứ ba..."

Cổ Dao nhìn sâu vào Trì Trường Dạ, do dự một chút rồi nói tiếp: "Mẹ ta còn có một huynh trưởng, cữu cữu của ta thấy mẹ đã an thân lại có thân phận, để lại một món quà rồi rời đi. Trong món quà này có một tấm lệnh bài, nhờ tấm lệnh bài này mà có thể vào Trường Tiên Môn tu hành."

Trong mắt Trì Trường Dạ hiện lên vẻ hiểu rõ. Cữu cữu của Cổ Dao e rằng tu vi không yếu, thế nên trước đây khi hai huynh muội còn ở bên nhau, Cổ gia vẫn kết mối hôn sự này. Nhưng hai huynh muội này chưa chắc đã hiểu lòng người. Đã đi nhiều năm không quay lại, ai còn xem vị cữu cữu này ra gì nữa? Tỷ lệ chết khi tu sĩ rèn luyện bên ngoài rất cao, nên dần dần họ không còn coi trọng Cổ Dao nữa.

Tấm lệnh bài này Cổ Dao không thể giữ được. Nếu cố giữ, e rằng tính mạng cũng khó bảo toàn. Không biết Cổ Dao sẽ lựa chọn thế nào.

"Vậy ngươi có tính toán gì không?"

Cổ Dao cười lạnh: "Sắp tới sẽ là Tam đường hội thẩm. Nếu bọn họ muốn lệnh bài, cho họ cũng được thôi. Với tư chất của ta, đừng nói là vào được Trường Tiên Môn, dù có vào được đi chăng nữa, không có cữu cữu ta, Trường Tiên Môn há là nơi dễ sống? Nhưng cho thì cũng không thể cho một cách dễ dàng. Vì bọn họ đã tốn bao công sức bày ra màn kịch như vậy, vậy thì coi như đã gả ta đi."

Trên gương mặt tái nhợt của Cổ Dao thoáng hiện lên chút ửng đỏ: "Khi đó xin Dạ huynh phối hợp. Ta sẽ mượn cơ hội này thoát ly Cổ gia. Trong thời gian này, xin Dạ huynh tạm thời giả làm phu quân của ta. Khi đã có nơi để đi, rời khỏi Viễn Dương trấn, thì không cần thiết phải làm như vậy nữa."

Trì Trường Dạ đưa tay lên môi ho nhẹ vài tiếng. Cổ gia này cũng chẳng phải nơi tốt lành, rời khỏi cũng hay. Tạm thời giả làm phu quân, cũng đúng ý Trì Trường Dạ. Hắn nói: "Được, cứ làm theo ý Dao đệ."

Cổ Dao nổi hết da gà: "Đa tạ Dạ huynh. Hay là... gọi ta Tiểu Dao đi." Đời trước hắn cũng tên là Cổ Dao. Có lẽ đời này được sống lại trong thân thể này không phải chỉ là trùng hợp.

"Được, Tiểu Dao."

Thấy Trì Trường Dạ không có ý định nói rõ thân phận của mình, Cổ Dao cũng không truy hỏi. Trong trí nhớ của hắn, Viễn Dương trấn và vùng lân cận không có gia đình nào họ Trì. Chỉ cần tạm thời không có phiền phức là được. Đợi đến khi rời khỏi Viễn Dương trấn, đường ai nấy đi, cho nên không cần thiết phải truy cứu.

Cổ Dao làm chút đồ ăn theo trí nhớ. Các con cháu khác của Cổ gia đều có hạ nhân hầu hạ, trên danh nghĩa hắn cũng có, nhưng họ đã sớm đi theo những người có tiền đồ khác. Nguyên chủ cũng mừng rỡ vì được một mình thanh tĩnh, nên mọi việc đều tự lo. Hiện tại hắn chỉ có tu vi Luyện Khí tầng hai, còn xa mới đạt đến cấp độ Tích cốc.

Cổ gia gây ra một chuyện ô nhục như vậy, ba gia tộc đều chứng kiến tận mắt, không phải muốn che giấu là có thể che được. Thế nên tiệc mừng thọ ở tiền viện buộc phải kết thúc sớm hơn dự kiến. Quản gia Cổ gia dẫn theo hộ vệ đích thân đến áp giải Cổ Dao ra tiền viện vấn tội.

Cổ Dao đã sớm bình tĩnh đứng dậy, nói với Trì Trường Dạ bên cạnh: "Đi thôi, đi sớm để kết thúc sớm."

"Được."

Quản gia ngạc nhiên nhìn Cổ Dao. Cổ Dao vốn luôn bị xem thường, để lại ấn tượng là một thiếu niên yếu đuối. Giờ đây, hắn dường như có chút khác biệt. Vốn dĩ quản gia đã nghĩ sẽ phải cưỡng ép hắn đi, vậy mà giờ lại bớt được công.

---

Trong chính đường của tiền viện, vị trí chủ tọa là Cổ gia chủ, hai bên là các trưởng lão Cổ gia. Cổ gia còn có một vị tiền bối Trúc Cơ kỳ bế quan dài hạn, nhưng chỉ khi thực sự cần thiết mới xuất hiện. Dù sao Cổ Dao cũng chưa từng gặp.

Điền gia và Lư gia cũng có tình huống tương tự, như thế mới có thể trấn áp được các tu sĩ trong phạm vi ngàn dặm quanh Viễn Dương trấn.

Phần lớn người Cổ gia đều có mặt, mấy chục người khiến chính đường trở nên chật chội. Cổ Dao và Trì Trường Dạ đi vào dưới ánh mắt của mấy chục người này. Khi nhìn rõ dung mạo của Trì Trường Dạ, có vài đứa trẻ nhỏ tuổi sợ hãi la lên. Có người chán ghét dời ánh mắt đi, có người lại ánh mắt lấp lánh.

Cổ gia chủ nhíu mày. Sao Cổ Dao lại dẫn tên này đến? Quản gia cũng không ngăn cản sao?

Ánh mắt Trì Trường Dạ lướt qua, thu trọn vẻ mặt đặc sắc của đám người này vào trong đáy mắt, trong lòng cười lạnh. Có hắn xuất hiện, còn có bao nhiêu người cho rằng Cổ Dao là kẻ không biết liêm sỉ, lại lén lút với người khác ngay trong ngày sinh nhật của tổ phụ?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play