Sau khi ổn định chỗ ở, Vu Tùng và Trương Vĩnh Kiệt mới rụt rè đến hỏi Cổ Dao liệu hắn có thể giúp họ luyện vài lò đan dược hay không. Thực sự là mấy ngày chiến đấu liên tục đã làm đan dược tiêu hao đặc biệt nhanh. Họ lại đều không phải là những người giàu có, lượng đan dược dự trữ trên người cũng rất hạn chế.
“Không vấn đề gì, các vị đã chuẩn bị đủ tài liệu chưa?” Cổ Dao không thấy đây là chuyện khó xử. Đối với hắn, đó chỉ là một chuyện nhỏ dễ như trở bàn tay. Hắn cũng nhìn ra được tình cảnh khốn đốn của những người này.
“Có, đương nhiên là có!” Hai người mừng rỡ. Họ nào có mặt mũi nào mà để Cổ Dao tự bỏ tài liệu ra giúp họ luyện đan. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, họ chắc chắn sẽ bị người ta săn lùng. Có bao nhiêu người ghen tỵ với thiên phú của Cổ Dao, thì có bấy nhiêu người sùng bái thành tựu của hắn.
Để giúp đỡ người khác một cách đơn giản, Cổ Dao nói: “Những người khác nếu có nhu cầu, tranh thủ trước khi ta rời khỏi đây, hãy mang tất cả tài liệu đến.”
“Có làm Cổ đan sư quá bận rộn không?” Vu Tùng vừa cảm kích vừa lo lắng.
“Không sao, sẽ không tốn nhiều thời gian đâu.” Cổ Dao cười nói.
Hai người cảm động nói cả một tràng những lời hay, sau đó vội vàng đi xuống thông báo cho những người khác. Ai có tài liệu thì nhanh chóng chuẩn bị. Nhưng cũng không nên quá tham lam. Họ không thể lạm dụng lòng tốt của Cổ đan sư. Nếu không, về sau có cầu đến trước mặt Cổ Dao thì còn mặt mũi nào nữa?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT