Hình như Cổ Dao Cổ thiếu gia vừa bị một tên nào đó đè!
"Á...!" Lư Mẫn Châu, hôn thê của Cổ Dao, thét lên một tiếng kinh hãi. "Cổ Dao, không ngờ ngươi lại là hạng người như vậy! Từ hôn! Nhất định phải từ hôn! Chúng ta đi! Ở lại đây chỉ tổ bẩn mắt!"
Lư Mẫn Bách, huynh trưởng của Lư Mẫn Châu, nghiến răng nghiến lợi. "Muội muội nói đúng! Thứ ô uế này, Lư gia chúng ta không dám trèo cao! Cổ Dao, ta nói cho ngươi biết, từ giờ trở đi, tiểu muội ta với ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt!"
Người Lư gia ai nấy đều hằm hằm bỏ đi, chỉ có người Điền gia vẫn còn hứng thú nán lại xem kịch. Là người trong đại gia tộc, mấy chuyện nội bộ này ai mà chẳng rõ, chỉ là chẳng ngờ lại được xem một màn kịch hay miễn phí ngay trong tiệc mừng thọ của Cổ gia.
Cổ Dao giận run người! Nếu có thể, hắn hận không thể ném ra một bình độc dược, hạ độc toàn bộ những kẻ ở trong phòng. Ai có thể ngờ vừa tỉnh lại đã phải đối mặt với cảnh tượng nhục nhã này, hơn nữa rõ ràng là bị người ta bày mưu hãm hại! Điều này khiến hắn càng thêm giận dữ.
"Cút! Tất cả đều cút ra ngoài cho ta!" Giọng Cổ Dao khản đặc.
"Cổ Dao, ngươi thật không biết liêm sỉ! Ngươi có biết hôm nay là ngày gì không?" Cổ Thần nghiêm nghị trách mắng.
"Haha, ngày gì? Nhị đệ, ngươi đúng là tốn biết bao tâm cơ, vào cái ngày này lại dựng ra một màn kịch như vậy. Mặt mũi của Cổ Dao ta còn lại bao nhiêu ta không cần biết, nhưng mặt mũi Cổ gia bị vứt đi bao nhiêu, có lẽ phải hỏi nhị đệ tốt của ta đây! Tất cả đều cút ra ngoài cho ta!" Cổ Dao xé toang tấm màn giả dối, lạnh giọng gào lên.
"Mặt mũi của Cổ gia chẳng phải là do Cổ Dao ngươi vứt đi đấy sao? Ngươi mới chính là kẻ đầu sỏ làm hại Cổ gia! Hừ, lần này Mẫn Châu tỷ tỷ từ hôn, xem ngươi giải thích với cha và tổ phụ ra sao! Nhị đệ, chúng ta đi!" Cổ Tinh khinh thường hừ một tiếng.
Điền Phi Dung là người cuối cùng rời đi, còn lên tiếng rù rì: "Này lại là Túy mỹ nhân của Vọng Hương lâu, thứ đó đắt lắm đấy." Cuối cùng, y có thâm ý liếc nhìn Cổ Dao một cái rồi rời đi.
Điền Phi Dương đứng bên ngoài đợi nhị đệ, thấy y ba bước một lảo đảo đi ra liền khẽ giọng nói: "Sao còn chưa đi? Xem kịch là được rồi, đừng có xen vào chuyện của Cổ gia."
Cho dù là phòng lớn hay phòng nhỏ của Cổ gia thì cũng đều chẳng phải thứ tốt lành gì. Lão nhị Cổ gia nổi tiếng bạc bẽo, cả Viễn Dương thành này ai mà không biết. Mẫu thân của Cổ Dao chính là vì lão nhị mà chết, nhưng chân trước vừa mất chưa được bao lâu, chân sau tân phu nhân đã nghênh ngang vào cửa, lại còn mặc cho người Cổ gia dễ dàng chà đạp đứa trẻ do tiền phu nhân để lại. Điền Phi Dương đối với lão nhị Cổ gia vô cùng khinh thường.
"Đúng là Túy mỹ nhân của Vọng Hương lâu," Điền Phi Dung cười hì hì phe phẩy quạt, "Đó là thứ chuyên dùng cho chuyện chăn gối của nam tử. Một lọ nhỏ thôi mà đã cả ngàn lượng bạc rồi. Chẳng biết giai nhân nào lại khiến Cổ Dao dám vung tiền như thế, lại còn dùng ngay trên người mình."
Lúc đi, y coi như đã nhắc nhở Cổ Dao, chuyện còn lại thì phải xem hắn tự xoay sở ra sao. Trước kia Cổ Dao tính tình hiền lành mềm mỏng, nhưng ánh mắt vừa rồi, khiến y nhìn mà cũng có chút sợ hãi.
"Ngươi đối với mấy thứ này lại rành thật đấy," Điền Phi Dương tức giận lườm nhị đệ. "Theo ta thấy, bọn tiểu bối phòng lớn phòng nhỏ của Cổ gia chắc chắn đã liên thủ trong chuyện này. Nhưng người của phòng lớn lại khôn hơn, không xuất hiện ở đây. Chỉ có đám phòng nhỏ ngu ngốc này xông thẳng vào! Thật đúng là ngu xuẩn!"
"Ca, đệ biết mà, là tên Cổ Nghiêm kia với Lư Mẫn Châu sớm đã lén lút tư thông, có khi trong bụng nàng ta còn có con của hắn rồi ấy chứ!" Điền Phi Dung lấy quạt che miệng, khẽ giọng nói.
"Họa là từ miệng mà ra!" Điền Phi Dương quát mắng một câu, tuy không phủ nhận lời đó nhưng hắn vẫn cảm thấy chuyện này không đơn giản. Người Cổ gia tốn bao công sức bày kế hãm hại Cổ Dao một trận, chỉ để ác danh rồi thuận lợi từ hôn thôi sao? Chẳng biết trên người Cổ Dao còn có thứ gì đáng để người Cổ gia toan tính đến vậy.
---
Cuối cùng cũng được thanh tĩnh, Cổ Dao không màng đến đống rắc rối trước mắt, trước hết nhảy xuống giường mặc quần áo cái đã, hắn cũng không quên trên giường còn có một người khác.
Vừa dùng sức đã đụng đến vết thương ở dưới thân, mồ hôi lạnh trên trán Cổ Dao túa ra, hắn nhe răng nhếch miệng xỏ quần áo. Cơn giận vô danh này không biết nên trút lên ai, nên trách kẻ đã gây ra vết thương đang nằm trên giường hay đám chó của Cổ gia kia?
Mẹ nó! Coi như bị chó cắn một miếng đi, so với chuyện này, có thể được sống lại, cho dù là ở thế giới nào thì cũng là chuyện tốt ngàn năm có một.
Nghĩ đến chuyện Cổ Dao hắn trước đây vẫn còn là một thiên tài bào chế thuốc của Liên minh tinh tế. Mới vừa nghiên cứu ra một loại thuốc có thể làm chấn động toàn bộ Liên minh, thậm chí thay đổi cả cục diện, lại bị sát thủ xếp hạng nhất trong bảng xếp hạng sát thủ của Liên minh tấn công. Kẻ đứng sau màn này cũng thật coi trọng hắn, hắn tuy rằng có năng lực tinh thần thiên phú cực cao, là thiên tài chế thuốc bẩm sinh, nhưng thân thể lại yếu ớt, tục gọi là da giòn. Trước mặt tên sát thủ hạng nhất này, hắn không hề có cơ hội sống sót. Nhưng không ngờ chân trước vừa chết, chân sau lại sống lại trong thân thể của một thiếu niên ở thế giới khác.