Điền Tình bế Tùng Nhân đi ra, vẻ mặt bất bình: "Cái cô hàng xóm nhà mình kiểu gì vậy không biết? Mượn gạo là tình cảm, không mượn là bổn phận, đằng này còn đập cửa nhà mình là ý gì?"
"Mẹ, đừng giận. Tính cô ta vậy đó, chấp làm gì cho mệt người."
Điền Tình gật gù: "Con nói phải, chấp với loại người này chỉ tổ thêm bực vào người."
Mạt Mạt nhận lấy Tùng Nhân, hỏi: "Trong thành giờ gạo cũng ít đi rồi hả mẹ?"
Điền Tình gật đầu: "Ừ, ít đi nhiều. Nhà nào cũng thiếu ăn cả. May nhà mình có ông và ông ngoại con tiếp tế nên không lo thiếu gạo. Mà nhà con dạo này sao rồi?"
Mạt Mạt đáp: "Mẹ lúc đến có thấy quanh đây rau dại không? Toàn người ta đào về trộn cơm ăn đấy. Tuy không no nhưng cũng đỡ đói. Chỉ trừ mấy nhà có người thân ở quê còn phải gửi gạo về."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play