Mạt Mạt rót nước cho Điền Tình, "Mẹ, mẹ muốn đến sao lại không báo trước một tiếng? Trời nóng như thế, lại còn xách theo bao nhiêu đồ đạc thế kia, đi bộ đến khu nhà ở lỡ bị cảm nắng thì khổ."
Điền Tình lau mồ hôi, "Đâu có khoa trương như con nói, trước kia mẹ đi bộ còn nhiều hơn thế này ấy chứ, có bị cảm nắng đâu. Yên tâm đi, không sao đâu. Để mẹ xem mẹ mang gì cho con nào."
Mạt Mạt xách cái tay nải xuống, "Nặng quá đi mất."
Điền Tình nhẹ nhàng xách lên đặt lên bàn, "Đấy là tại con ít làm việc thôi, tay chân yếu ớt. Mẹ xách có thấy nặng gì đâu."
Từ khi mang thai, Mạt Mạt có đụng đến đồ nặng bao giờ đâu, bây giờ vật nặng nhất mà cô ôm chắc chỉ có Tùng Nhân thôi.
Điền Tình mở tay nải, miệng lẩm bẩm, "Ông ngoại con bảo con không thiếu gạo nên mẹ không mang theo."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT