Nhưng kết quả lại chỉ rụng vài sợi tóc, ngoài việc lăn lộn quá nhiều khiến đầu đầy bụi, không hề có thêm một vết thương nào, mà miệng hắn còn liên tục ba la ba la như súng máy, không hề ngừng nghỉ.
Lả lướt đến mức bay lên.
"Ta nói A Tán này, có câu nói là 'trải qua kiếp nạn vẫn là anh em, gặp lại nhau cười một tiếng xóa tan ân thù '. . . Hai chúng ta lại không có thù oán gì, không phải là chuyện gì không thể vượt qua. Khoan đã, chẳng lẽ ta vô tình chặt mất con của ngươi? Không đúng chứ? Bị Mục Trường Chủ ăn thịt thì ngươi không thể đổ lỗi cho ta được! Văn hóa doanh nghiệp của các người không liên quan đến ta. . .
Đúng rồi, ngươi bị bí ý tưởng đúng không? Vậy thì đơn giản thôi, cần gì cảm hứng chứ, chắp vá vài nốt nhạc, tìm một giai điệu theo phong cách thịnh hành nào đó sao chép một chút, rồi thêm chút nước vào cho đủ hai tiếng đồng hồ là xong thôi?
'Boléro' ngươi biết chứ? Người ta có thể diễn đi diễn lại một đoạn nhạc trong nửa tiếng đồng hồ đấy!
Chí Phúc Lạc Thổ của các người dù có KPI cuối năm và theo quý, cùng lắm là thêm vé tháng, chứ đâu đến mức bắt ngươi ra bài mỗi ngày, đúng không? Đúng không? Đúng không?"
Mỗi một chữ, mỗi một từ, mỗi một câu nói, đều như những con ruồi bay vo ve bên tai Tán Tụng Giả, không ngừng lặp đi lặp lại. Ấy vậy mà Hòe Thi lại có giọng nói sang sảng, lại còn là một Tai Ách Nhạc Sư, hét một câu mà dư âm còn văng vẳng, không tan. Mà bên ngoài lồng sấm, ánh mắt của Ứng Phương Châu còn liên tục liếc qua, mỗi lần ánh nhìn sắc như dao đó quét qua đều khiến toàn thân hắn lạnh toát.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play