Cù Tiểu Thất vừa nói, hai mắt bé cũng nhanh chóng rút đi màu sắc của người thường, một đồng tử đen và một đồng tử đỏ của loài thú, kết hợp với nụ cười giống người giả tạo của Tiểu Thất, trông vô cùng quỷ dị.
Bé há miệng rộng, độ cong của miệng trực tiếp làm mấy tên mẹ mìn sợ đến sững sờ tại chỗ. Cù Tiểu Thất không nhanh không chậm từ trong miệng rút ra một cây [đao băm xương] còn lớn hơn người bé. Trên con dao không có nửa điểm v·ết m·áu, nhưng lại cho người ta một cảm giác âm khí bao quanh, hung thần.
Con dao lớn “loảng xoảng” rơi xuống đất, Cù Tiểu Thất nhảy lên cán dao, ngồi xổm trên đó cười với mấy tên mẹ mìn.
Nụ cười kia ngây thơ nhưng đáng sợ. Vì đã phóng thích khí tức của quái vật, nghe như thể nó đồng thời vang lên từ bốn phương tám hướng, dày đặc, không thể chạy thoát.
Bà chủ dù sao cũng là người từng trải, tuy rằng cũng sợ không nhẹ, nhưng vẫn có thể đứng vững tại chỗ. Cô ta vừa căng thẳng vừa oán hận trừng mắt nhìn tên tóc hồng một cái: “Lão Nhị, mày bắt cái thứ quái gì vậy! Ngay cả người và quái vật cũng không phân biệt được sao! Mày thật sự đã chọc phải rắc rối lớn rồi!”
Tên tóc hồng là một người thường, việc lớn nhất hắn từng làm cũng chỉ là mượn danh ảo thuật để làm vài cô gái bình hoa, tạo ra vài người-súc. Nhưng nhìn thấy một quái vật thật sự, vẫn là lần đầu tiên.
Vội vàng lẩn ra phía sau bà chủ, tên tóc hồng cũng biết lần này mình đã làm hỏng bét, chỉ có thể cười cầu hòa: “Đại tỷ, chị đừng vội giáo huấn em. Việc cấp bách là phải tiễn cô bé này đi. Chị là người lợi hại nhất ở đây, chị xem phải làm sao bây giờ?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play