“Không, không đúng! Ngươi nói sai rồi!” Giọng nói của Tần Chiêu càng lúc càng không giống tiếng người, “Bọn họ bị ép đến đường cùng, họ không còn lựa chọn nào khác, mới phải làm như vậy!”
Tần Chiêu bấu chặt tay vào bùn đất dưới thân, dùng sức quá độ khiến những đốt xương khô gầy yếu ớt “rắc” một tiếng, gãy thành hai đoạn. Nhưng lúc này, nàng đã không còn cảm nhận được đau đớn.
Chỉ vài câu nói của Chử Thanh Ngọc đã khiến hận thù mà nàng luôn cho là hợp tình hợp lý trở nên méo mó, lệch lạc. Điều này biến những lời chất vấn của nàng đối với Tần Tuế thành một trò cười.
Cả đời nàng đã mang khuôn mặt của Tần Tuế. Dù Tần Tuế đã sớm bị phụ thân đưa đến một thế giới khác, xa xôi cách trở, nàng vẫn cảm thấy mình sống dưới cái bóng của Tần Tuế.
Dù sau khi hoán đổi thân phận, Tần Tuế không còn cơ hội xuất hiện trước mặt nàng, nàng vẫn không thể kiềm chế được ham muốn so sánh với đối phương.
Nàng phải giả vờ, phải diễn kịch, phải lừa gạt tất cả mọi người, phải giành lấy tình thương của Tần Tiêu. Nàng tự nhận mình đã nhẫn nhục chịu đựng, chỉ để một ngày báo thù rửa hận.
Thành công báo thù và giành được mọi thứ luôn là huân chương nàng tự hào.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT