Tần Thừa Tễ có thật sự mất trí nhớ hay không, vẫn còn phải xem xét.
Nhìn tình hình trước mắt, bất kể là trước hay sau khi mất trí nhớ, Tần Thừa Tễ đều muốn về nhà. Chẳng qua mấy ngày trước Tần Thừa Tễ còn sốt ruột hơn, muốn mang cả Tần Tuế về cùng.
Hiện tại, Tần Thừa Tễ chỉ nhớ đến người mẹ đột nhiên lâm bệnh, không hề nhắc lại hai chữ “Tần Tuế”.
Tất nhiên họ không thể để hắn rời đi. Họ lấy cớ vết thương của hắn chưa lành, lại ở một vị trí nhạy cảm. Nếu đi lại nhiều, vết thương sẽ lâu lành hơn, để hắn ở trong phòng, nằm im trên giường, đừng lộn xộn.
Tần Thừa Tễ dường như cũng ý thức được sốt ruột vô dụng, đành tạm thời từ bỏ, ngoan ngoãn thoa thuốc.
Ban đầu Chử Thanh Ngọc định chờ Tần Thừa Tễ tỉnh lại, quan sát tình hình của hắn, nếu không có trở ngại gì thì sẽ lấy tiểu huyết nhân trong cơ thể Tần Tuế ra.
Nhưng khi thấy Tần Thừa Tễ như vậy, hắn lại có chút chần chừ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play