Ba đứa con trai đã bị Trương Vinh Anh thu xếp chuyện sinh hoạt phí đâu ra đấy, bà lại quay sang nhìn hai cô con gái:
“Không chỉ có ba thằng con trai, Bảo Phượng sau này có công việc cũng phải nộp, Bảo Hỉ về sau cũng thế. Hiện tại mấy đứa còn đang ăn học, thì phải biết nhìn mà làm, chăm chỉ làm việc nhà. Mẹ hầu hạ các con mấy chục năm rồi, cũng nên để mẹ được nhẹ nhõm vài ngày đi.”
Chuyện sinh hoạt phí tạm lắng, Đường Hồng Mai lại mở miệng:
“Mẹ, ngài cũng đã vất vả nửa đời người, giờ là lúc mẹ nên hưởng phúc. Nếu không thì mẹ để việc công tác kia cho con làm đi, con đi kiếm tiền nuôi cả nhà, mẹ cứ ở nhà chăm Tuyển Minh, Tuyển Hoành, nấu cơm, rồi hưởng phúc con cháu quây quần dưới gối đi ạ.”
Trương Vinh Anh đảo mắt khinh khỉnh, nói thì nghe hay lắm, nào là “hưởng phúc con cháu dưới gối”, nhưng chẳng phải là về nhà làm bảo mẫu miễn phí, hầu hạ cơm nước, giặt giũ cho cả nhà hay sao?
Kiếp trước bà đã làm đủ cả rồi, làm suốt ngày không hết việc, quần áo giặt mãi không xong, chén bát rửa mãi không hết, đồ đạc thu dọn, chăn màn phơi phóng…
Nếu không phải bận bịu ngoài chợ mua đồ ăn thì cũng là quay cuồng trong bếp lò, làm còn khổ hơn đi làm thuê.
Mà quan trọng là chẳng bao giờ nhận được sắc mặt tốt, hôm nay thì bảo bà tiêu xài lung tung, mai lại nói bà ăn không ngồi rồi, việc nhà chẳng làm ra hồn, ngay cả cháu chắt cũng dám lớn tiếng sai bảo bà.
Trương Vinh Anh cố ý quay đầu liếc Lý Bảo Quân và Lý Bảo Hải, trong mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Mẹ cũng nghĩ cho các con đấy, nhưng mẹ thật sự chống đỡ không nổi nữa.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play