Nghe Trương Vinh Anh nói, lại nhìn quanh một vòng hàng xóm láng giềng đang lộ rõ vẻ hóng hớt, da đầu Lý Bảo Quốc tê dại.
Họ chưa kịp mở miệng, Trương Vinh Anh đã nói tiếp:
“Nếu là chiếm đoạt tài sản tập thể, thì cũng đừng trách tao đại nghĩa diệt thân. Nếu vợ mày vụng trộm với người khác, thì đừng trách Lý gia tao không chứa chấp nổi cô ta. Còn nếu trong bụng chúng mày toàn là tâm tư xấu xa, đầu óc lạnh lùng đen tối, thích tính toán lên cả người nhà, thì cũng đừng trách tao nói trắng ra trước mặt mọi người, tao sẽ tính toán từng đồng từng cắc tao nuôi chúng mày từ nhỏ đến lớn, tiền ăn uống, tiêu tiểu, học hành, cưới vợ, tìm việc, nuôi vợ nuôi con, tất cả đều phải tính cho rõ ràng!”
Lời này vừa thốt ra, đừng nói Lý Bảo Quốc, ngay cả Đường Hồng Mai cũng trợn tròn mắt.
Tội danh chiếm đoạt tài sản thì tuyệt đối không thể nhận, không thì sẽ phải vào đồn công an, chưa biết chừng còn rước thêm tội lớn hơn.
Tội danh vụng trộm lại càng không thể dính, nếu không thì Đường Hồng Mai còn mặt mũi nào mà sống nữa?
Nghe ý của Trương Vinh Anh là, nếu họ thừa nhận thì có nghĩa là bao năm nay cả nhà năm người bọn họ đều đang sống bòn rút, chiếm lợi của gia đình, và giờ thì phải trả hết cho rõ ràng.
Tiền đã nằm trong tay Trương Vinh Anh, tính thế nào là do bà quyết, có còn cửa nào mà lấy lại nữa không?
Lý Bảo Quốc lập tức tỉnh táo, hắn biết tiền này chẳng những không lấy về được, mà mình còn có nguy cơ mang thêm tiếng xấu là lòng dạ hiểm độc, hút máu cha mẹ, chiếm lợi anh em, sẽ trở thành thứ bạch nhãn lang trong mắt mọi người.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play