Tống Cầm Cầm ngây người ra dường như không ngờ Tô Trạch lại nói như vậy, ngay cả những bạn học xung quanh cũng sốc theo.
“Bình thường không phải Tô Trạch thích Tống Cầm Cầm nhất sao? Sao hôm nay lại nói năng như thế.”
“Chẳng lẽ là muốn giăng bẫy? Dù sao mình cũng theo đuổi lâu như vậy mà Tống Cầm Cầm vẫn không đồng ý.”
“Tôi thấy có khi Tô Trạch lại tăm tia em nào khác rồi.”
Tống Cầm Cầm nghe những lời bàn tán xung quanh, mặt mũi có chút không giữ nổi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt váy, hốc mắt hơi đỏ hoe, trông vô cùng yếu đuối.
Tô Trạch im lặng không nói, cứ thế nhìn cô ta, đôi mắt sắc lạnh lộ ra dưới mái tóc đen lòa xòa trước trán.
Tống Cầm Cầm nhìn ánh mắt của cậu trong lòng hoảng hốt, nước mắt tức thì tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây.
“Bạn Tô Trạch, có phải vì hôm qua tôi không đến buổi hẹn nên cậu giận rồi không? Nhà tôi có chút chuyện nên không đi được, xin lỗi cậu, cậu đừng giận nữa nhé.”
Giang Mộc bưng hai khay cơm đi tới thì thấy Tống Cầm Cầm đang đứng trước mặt Tô Trạch khóc lóc, còn Tô Trạch thì mặt mày khó chịu.
Tô Trạch thực sự bị cô ta làm cho phiền chết, đặc biệt là những ánh mắt hóng hớt xung quanh, cậu thậm chí còn cảm thấy mình giống như con khỉ trong vườn bách thú đang bị người ta trêu chọc xem xét.
“Đừng khóc nữa, tôi không giận.”
“Vậy tan học cậu có thể đi mua sắm với tôi không? Tôi không dám đi một mình.”
Lại nữa rồi, lại nữa rồi.
Rõ ràng là coi cậu là kẻ ngốc.
Rõ ràng là chọn những món đồ xa xỉ cao cấp để cậu trả tiền.
Dù cậu có thừa tiền đi nữa, cũng sẽ không lãng phí tiền cho người khác một cách vô ích.
Tống Cầm Cầm thấy Tô Trạch không nói gì, khóc càng dữ hơn, cả khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến lê hoa đái vũ.
Cô ta mà sớm biết như thế này thì tối qua sẽ không đi chơi với mấy tên con trai khác, nếu để mất Tô Trạch thì những món đồ cô ta thích sẽ không có ai mua cho nữa.
Không được, cô ta nhất định phải cho Tô Trạch một chút lợi lộc.
Dù sao đàn ông yếu lòng trước cám dỗ nhất, mà cô ta ở trường này cũng không tìm được tên chó liếm nào lắm tiền như Tô Trạch.
Tô Trạch bị cô ta khóc đến nỗi cả mặt lạnh tanh, Giang Mộc định đi tới hòa giải, còn chưa kịp tới đã thấy Tống Cầm Cầm bất ngờ áp sát Tô Trạch rồi hôn xuống.
Tô Trạch nhìn khuôn mặt phóng đại trước mặt, đặc biệt là mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cậu lập tức quay mặt đi, môi cô ta chạm vào má cậu.
May quá, may quá, nếu cậu mà chậm hơn một chút, nụ hôn đầu đã mất rồi.
Hành động này thực sự đã khiến Tô Trạch nổi giận, cậu đột nhiên đứng dậy, đẩy người phụ nữ trước mặt ra, móc khăn giấy trong túi ra, không ngừng lau mặt mình.
“Tống Cầm Cầm cô có bệnh à? Lúc trước tôi thích cô, cô không thích tôi, bây giờ tôi không thích cô nữa, cô lại chạy đến bám víu, tôi sớm đã biết cô chỉ là thấy tôi có tiền nên cố tình lừa tôi, bây giờ thấy tôi không có cảm giác với cô nữa thì cô hoảng rồi đúng không?”
Tống Cầm Cầm không ngờ những toan tính nhỏ nhoi của mình đã bị nhìn thấu, trong lòng hoảng loạn cực độ, nhưng không thể hiện ra.
“Không, không phải, tôi không có...”
“Dù có hay không, sau này đừng tìm tôi nữa, Tô Trạch tôi không còn thích cô nữa đâu.”
Tô Trạch lười biếng không muốn ở lại với cô ta nữa, liếc mắt ra hiệu cho Giang Mộc, cả hai lần lượt đi về phía khu bàn ăn ở một bên khác của căn tin.
Trong đám đông, Quý Hàn Quân nhìn thấy tất cả mọi chuyện, nhưng hắn đến không đúng lúc, chen vào đám đông chỉ thấy được khoảnh khắc Tống Cầm Cầm hôn Tô Trạch.
Quý Hàn Quân bưng khay cơm đi về phía thùng rác, đổ hết cơm vào thùng rác, bên trong có sườn xào chua ngọt, thịt viên chiên và há cảo nhỏ.
Tô Trạch và Giang Mộc ăn cơm xong thì chạy ra quán net ngoài trường chơi game, hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là bạn thân nhất.
Hai người đến quán net chơi game hơn một tiếng đồng hồ, Giang Mộc nhìn Tô Trạch tuấn tú trắng trẻo bên cạnh, nói ra nghi ngờ trong lòng.
“Cậu thực sự không thích Tống Cầm Cầm nữa sao?”
Tô Trạch liếc cậu ta một cái, sau khi tiêu diệt xong kẻ địch cuối cùng, cậu uống một ngụm nước bên cạnh.
“Thật không thể thật hơn được nữa, trước kia ngu ngốc bây giờ thông minh rồi, cậu cứ chơi tiếp đi tớ đi vệ sinh một lát.”
Tô Trạch tháo tai nghe đi về phía nhà vệ sinh, nhà vệ sinh ở bên trong phải đi qua một hành lang.
Trong điện thoại, Tống Cầm Cầm vẫn không ngừng gửi tin nhắn làm lành cho cậu hai người họ chưa từng bắt đầu làm gì có chuyện hòa giải.
Trước mặt đột nhiên có người chặn đường, Tô Trạch đi sang trái, người trước mặt liền đi sang trái, cậu đi sang phải người trước mặt liền đi sang phải.
“Không có mắt à?”
Tô Trạch bất ngờ ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen như sói hoang của Quý Hàn Quân, bên trong ẩn chứa chút tức giận.
Tô Trạch trừng lớn mắt, vừa định chửi rủa thì bị bịt miệng, đẩy vào góc tường.
Quý Hàn Quân có sống mũi cao thẳng, ngũ quan rõ ràng tuấn tú, ngoại hình đẹp trai, nhưng lúc này sắc mặt âm u, trong mắt đầy giận dữ và điên cuồng.
“Cậu để cô ta hôn cậu à?”
Quý Hàn Quân buông miệng cậu ra, ánh mắt rơi vào đôi môi đỏ mọng đầy đặn của cậu, lòng bàn tay thậm chí còn có thể cảm nhận được cảm giác chạm vào môi cậu.
“Quý Hàn Quân cậu to gan thật đấy! Cậu dám đẩy tôi!”
Tô Trạch bị hắn làm cho giận điên người, giơ tay lên định đánh người trước mặt, kết quả bị tóm lấy, sau đó mười ngón tay đan xen bị ấn lên tường.
“Cậu!”
“Cậu chủ, trả lời tôi.”
Giọng Quý Hàn Quân trầm thấp đầy từ tính, nhưng mang theo cảm giác áp lực sâu sắc, ánh mắt như rắn độc, cứ thế nhìn chằm chằm vào mặt cậu.
“Cậu không có mắt à? Cô ta hôn tôi, tôi đã tránh được rồi còn gì, cậu không thấy à?”