Tất cả các nhân vật pháo hôi đều sẽ bị nhóm nhân vật chính ngược đến không còn một chút cặn.

Tô Trạch không biết diễn tả cảm giác này thế nào, là vì vừa nãy cậu đã thức tỉnh, phát hiện mình vậy mà lại là một pháo hôi trong một cuốn sách.

Pháo hôi thì pháo hôi đi, lại còn là đá lót đường của nam chính điên cuồng, thay thế vị trí thiếu gia thật của nam chính, lại còn ngày nào cũng bắt nạt hắn.

Thức tỉnh sớm thì còn đỡ, nhưng bây giờ đã hoàn toàn đắc tội với nam chính rồi, cậu đã không thể nói nên lời về kết cục của mình nữa.

Cảm giác dưới chân vô cùng lạnh lẽo, người nằm ngửa trong bồn tắm thân hình gầy gò, khóe miệng có một vết bầm tím, nằm ngửa trong bồn tắm cả người vô cùng trắng bệch.

Chân Tô Trạch đang giẫm mạnh lên người đàn ông, giẫm lên người nam chính được chọn Quý Hàn Quân.

Nam chính không hổ là nam chính, thật sự rất đẹp trai, mái tóc như mực, dưới hàng mi dài là đôi mắt nâu sẫm, và lúc này đang đỏ ngầu nhìn chằm chằm mình.

Trong ánh mắt hắn mang theo sự quật cường và bất khuất, Tô Trạch nheo mắt lại, chân dùng thêm vài phần lực, nhưng Quý Hàn Quân chỉ nhíu mày, vẫn im lặng không nói một lời.

Nam chính thì sao chứ?!

Không phải vẫn như một con chó bị mình giẫm dưới chân sao.

Đã là pháo hôi rồi, hơn nữa còn mẹ kiếp thức tỉnh rồi, vậy tại sao không giết chết nhân vật chính? Tự mình làm nam chính thì sao?

Tô Trạch đánh giá người trước mặt, nảy sinh ý nghĩ xấu xa, thu chân đang giẫm trên ngực hắn lại, mũi chân nhấc cằm Quý Hàn Quân lên.

“Khóc một tiếng cho tôi xem, dỗ tôi vui rồi tôi sẽ tha cho cậu.”

Không nói gì sao??

Nhớ đến kết cục thảm không nỡ nhìn của mình, Tô Trạch từ ghế cao bước xuống, ngồi xổm bên cạnh bồn tắm một tay túm lấy tóc sau gáy Quý Hàn Quân.

“Mau khóc đi, bình thường chẳng phải cậu nghe lời tôi nhất sao?”

Quý Hàn Quân là con trai của bà bảo mẫu Lưu, bà Lưu có một người chị chưa kết hôn đã mang thai, muốn con trai mình có danh phận, hưởng vinh hoa phú quý.

Em gái làm bảo mẫu ở nhà họ Tô, cầu xin em gái mình, bàn bạc thay thế con của chủ nhà, một lần thay thế là mười mấy năm.

Còn Tô Trạch cậu chính là con của bảo mẫu, Quý Hàn Quân mới là cậu chủ thật sự của nhà họ Tô.

Quý Hàn Quân bị kéo ngửa đầu ra sau, đôi mắt sắc bén hoàn toàn lộ ra, ánh mắt đó không chớp nhìn chằm chằm vào mặt mình.

Ánh mắt đó sao lại giống như ánh mắt nhìn con mồi vậy…

Sẽ không phải Quý Hàn Quân cũng thức tỉnh rồi, chuẩn bị giết mình đó chứ.

Tô Trạch đối mặt với hắn hai giây, đột nhiên buông tay, lùi về sau không chú ý, đụng phải cái ghế bên cạnh, ngã phịch xuống đất.

Quý Hàn Quân ngược lại có chút sốt ruột, từ trong bồn tắm đầy nước bước ra, bất chấp toàn thân ướt sũng mà đến trước mặt Tô Trạch.

“Cậu chủ, cậu không sao chứ.”

Quý Hàn Quân từ trong bồn tắm đứng dậy, thân hình nhìn có vẻ gầy gò, nhưng thực ra rất đẹp, dáng người lại cao, từ trong bồn tắm bước ra mang theo một luồng áp lực.

Tô Trạch thỉnh thoảng lại bắt nạt Quý Hàn Quân, Quý Hàn Quân vì lý do bảo mẫu Lưu mà cũng sống ở nhà họ Tô, nên thường xuyên bị mình bắt nạt.

Hôm nay vì sao lại bắt nạt hắn đây.

Cậu nhớ ra rồi!

Bánh kem nhỏ cậu làm cho nữ thần, bị Quý Hàn Quân vứt vào thùng rác như rác rưởi, cậu tức không chịu nổi, bôi hết số socola còn lại lên người Quý Hàn Quân.

Quý Hàn Quân lúc đó không giận cũng không tức cứ đứng trước mặt cậu để cậu đánh còn hỏi tay cậu có đau không, khi kéo tay cậu lại thì làm dính socola lên người cậu.

Vì vậy mới bắt Quý Hàn Quân vào phòng tắm, la hét bắt Quý Hàn Quân tắm rửa sạch sẽ, nói người bẩn thỉu như vậy không xứng chạm vào mình.

Cậu đánh Quý Hàn Quân, Quý Hàn Quân chưa bao giờ đánh trả.

Tô Trạch từ nhỏ đến lớn được nuông chiều, cũng là người có thân thể yếu ớt, ngã phịch xuống đất, đau đến mức mắt tức thì đỏ hoe.

Khóe mắt tức thì nhuộm đỏ, nước mắt run rẩy trong mắt, Tô Trạch một tay xoa xoa mông, rồi đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn Quý Hàn Quân.

Quý Hàn Quân thấy cậu nước mắt lưng tròng mà vẫn trừng mắt nhìn mình, yết hầu khẽ nuốt, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cổ áo cậu.

Tô Trạch thích mặc quần áo rộng rãi, ở góc độ của hắn hoàn toàn có thể nhìn thấy cơ thể trắng nõn từ cổ áo.

“Nhìn gì mà nhìn? Còn không mau đỡ tôi dậy!”

Quý Hàn Quân nén lại sự dao động trong ánh mắt, cúi người ôm người dưới đất lên, bế người đến mép giường dùng khăn tắm quỳ một gối lau chân Tô Trạch.

Tô Trạch vô cùng hưởng thụ sự phục vụ của Quý Hàn Quân, vươn vai rồi rút chân lại, chui vào chăn.

“Quý Hàn Quân sau này cậu còn dám động vào đồ của tôi, tôi sẽ ném cậu ra ngoài.”

Cậu đã theo đuổi nữ thần hai tháng rồi, hai ngày trước nữ thần nói thích bánh kem socola, cậu mới học công thức trên mạng, kết quả bị Quý Hàn Quân vứt vào thùng rác như rác rưởi.

Nhưng cậu bây giờ đã thức tỉnh, hóa ra nữ thần mà mình thích lại thích người khác, hơn nữa còn luôn coi mình là "chó liếm", là cây ATM tiền tiêu vặt.

“Vâng, cậu chủ.”

Quý Hàn Quân đứng yên tại chỗ, Tô Trạch có chút ghê tởm nhìn nước trên sàn nhà, từ phòng tắm ra đã làm bẩn hết sàn nhà rồi.

“Tôi ngủ đây, cậu lau sạch sàn nhà rồi hãy ngủ.”

Cơn buồn ngủ ập đến, Tô Trạch ôm chú gấu nhỏ của mình, trùm chăn ngủ, nhưng hoàn toàn không chú ý đến người bên cạnh giường vẫn không động đậy.

Cho đến khi nghe thấy tiếng thở đều đặn và yên tĩnh, Quý Hàn Quân mới khẽ động chân, vì trên người mình có nước nên không trèo lên giường như mọi khi.

Chăn bị vén lên, ánh mắt Quý Hàn Quân dừng lại trên người Tô Trạch, chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình bị vén lên đến ngực, lộ ra vòng eo trắng nõn có thể ôm gọn bằng một tay.

Quý Hàn Quân từ trên cao nhìn xuống người trên giường, ánh đèn ấm áp phản chiếu trong đồng tử, nhưng không hề che giấu sự điên cuồng và dục vọng trong mắt.

Nóng bỏng và mãnh liệt.

Cậu chủ thích gấu bông sẽ không từ chối chú gấu nhỏ mà hắn tặng, mà bên trong chú gấu nhỏ đó đã được hắn nhét đầy thuốc an thần.

Cậu chủ ôm gấu bông trông ngoan quá…

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play