Trầm Thanh Lệ quỳ xuống trước mặt Tinh Minh Sư Thái, hai tay đặt lên mu bàn tay của Tịnh Minh Sư Thái, đôi mắt đỏ ửng: “Sư thái, ơn sinh dưỡng của phụ mẫu lớn hơn trời, Thanh Lệ không còn sức lực để nghĩ tới những chuyện khác. Thân là nữ nhi, không thể canh giữ ngay những ngày đầu tiên cho mẫu thân, đã là trách phạt của ông trời đối với ta rồi. Mong Phật Tổ từ bi, cho ta một con đường. Ta nguyện dùng cả quãng đời còn lại để thắp sáng trường minh. Chỉ cầu sư thái thành toàn cho ta.”
Tịnh Minh Sư Thái lộ vẻ bất đắc dĩ, thầm lắc đầu thở dài: “Nếu có người vì ngươi mà cả đời không cưới, ngươi cũng không động lòng sao?”
Trầm Thanh Lệ mỉm cười tự giễu, chậm rãi cúi đầu xuống, trả lời: “Hồng trần này nào có nhiều đôi liền cành chung mộ như vậy!”
Tình cảm phu thê được xây dựng dựa trên lợi ích. Vệ gia còn chưa đủ làm nàng thất vọng đau khổ soa?
Từ sau ngày đại hôn với Vệ gia, trở lại Trầm gia, trái tim Trầm Thanh Lệ đã đóng cửa.
Nàng rúc mình vào trong lớp vỏ tự nhân là kiên cố không gì có thể phá vỡ, cự tuyệt tình yêu nam nữ trong hồng trần.
Chỉ có như vậy, nàng mới có thể bảo vệ tốt chính mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play