Bà cầm văn tự bán mình của Ma Xuân lên, nhìn Trầm Thanh Lệ.
Trầm Thanh Lệ thấp giọng nói: “Ra đi.”
Ma Xuân bước ra từ cửa ngách.
Lúc Đào ma ma phát tiền công, nàng ấy vẫn luôn trốn nơi đó. Nhìn Trầm Thanh Lệ và Đào ma ma cho đám người kia thôi việc, Ma Xuân không có dũng khí đi tới.
Nàng ấy rơi lệ đầy mặt, quỳ xuống trước mặt Trầm Thanh Lệ, khóc như một đứa nhỏ, nói: “Tiểu thư, người đừng đuổi nô tỳ đi mà. Nô tỳ không cần nhờ tiểu thư nuôi sống, nô tỳ có thể tự mình nuôi sống lấy mình. Lượng cơm ăn của nô tỳ rất ít, cũng không ngủ nhiều. Một mình nô tỳ có thể làm được phần việc của mấy người. Chỉ cần tiểu thư giữ nô tỳ bên cạnh, nô tỳ nhất định sẽ không làm vướng chân tiểu thư.”
“Tiểu thư…” Ma Xuân vừa nói vừa khóc, hai tay không ngừng lắc mạnh, bày tỏ quyết tâm không muốn rời đi của mình.
Trầm Thanh Lệ đưa cho Ma Xuân một bức thư: “Ma Xuân, ta vẫn không thể đưa ngươi theo được. Ta biết ngươi khó xử. Từ nhỏ ngươi đã ở Trầm gia, xem Trầm gia như nhà của ngươi. Nhưng Trầm gia đã không còn là nhà. Ta muốn ngươi được ở chỗ tốt hơn. Ngươi cầm lấy phong thư này của ta, đến Phủ Bình Chương Vương tìm Tần đại tiểu thư. Ta sẽ nhờ tỷ ấy thu ngươi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT