Trầm Thanh Lệ còn đang không ngừng đập cửa. Lúc Ma Xuân và hỉ bà chạy về, hai tay Trầm Thanh Lệ đều là máu.
“Tiểu thư, tiểu thư, người đừng đập nữa. Để nô tỳ, để nô tỳ làm.” Ma Xuân ôm lấy Trầm Thanh Lệ, đau lòng khóc ròng nói.
Trầm Thanh Lệ hệt như bị mất hồn, không để ý đến sự ngăn cản của Ma Xuân, tiếp tục đập, tiếp tục hô to: “Nương, nữ nhi trở về với người rồi. Nữ nhi không đi đâu nữa, người mở cửa ra đi.”
Nói xong, Trầm Thanh Lệ lui về sau, cái trán dập mạnh xuống thềm đá.
Hỉ bà sợ hết hồn: “Trời ạ.”
Trầm Thanh Lệ dập đầu liên tiếp mấy lần, máu tươi chảy đầy trên trán. Ma Xuân đau lòng muốn chết, bổ nhào qua ôm lấy Trầm Thanh Lệ: “Tiểu thư, nô tỳ cầu xin người dừng dập đầu nữa. Nô tỳ cầu xin người, người sẽ tự đập mình chết mất.”
Tiếng cửa “kẽo kẹt” vang lên.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT