“Phu nhân, phu nhân.” Vệ quản sự vội vàng chạy về.
Vệ phu nhân thấy Vệ quản sự trở lại, âm thanh khua chiêng gõ trống xa xa cũng đã ngừng lại, không hiểu hỏi: “Sao chỉ có một mình ngươi trở về? Thiếu công tử đâu? Đội ngũ rước dâu đâu rồi?”
“Loạn rồi, loạn rồi, loạn rồi!” Vệ quản sự huơ khăn tay, cắn răng tức giận nói: “Trầm phu nhân kia đã sớm chết vào nửa năm trước, bây giờ thi cốt đều đã ném xuống Sông Trường Ninh rồi. Nếu như công tử lấy nàng ta, chẳng phải sẽ hủy mất danh dự của Vệ gia chúng ta sao?”
Theo đạo hiếu của Đại Chu, phụ mẫu trong nhà khuất núi, nhi nữ cần giữ đạo hiếu ba năm, mưới có thể bàn chuyện cưới gả.
Mẫu thân tân nương mưới qua đời được nửa năm, sao có thể hợp với lễ pháp?
Vệ phu nhân lập tức ngã ngửa, Chư Diệu Vân ở phía sau nhanh chóng vươn tay ra đỡ: “Di mẫu, người phải bảo trọng thân thể, mới có thể nghĩ cách giải quyết được hôn sự cho biểu ca và biểu tẩu. Bây giờ vẫn còn cần di mẫu ra mặt làm chủ.”
“Ai nha uy, biểu cô nương, đều đã như vậy rồi, còn biểu tẩu cái gì chứ? Cửa hôn sự này không thành, không thành được. Tuổi của công tử cũng không còn nhỏ, chúng ta không chờ nổi. Bây giờ Trầm gia bọn họ lừa cưới, Vệ gia chúng ta muốn lui hôn, thì người bên ngoài cũng không dám nói gì. Phu nhân, Trầm tiểu thư đã xuống kiệu rồi. Nếu như nàng ta còn có lòng hiếu tâm, thì nên trở lại Trầm gia, giữ đạo hiếu ba năm cho Trầm phu nhân. Nhưng mà công tử cũng đã đuổi theo về Trầm gia rồi.” Vệ quản sự nóng nảy tới mức mặt đỏ tới mang tai.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play