Tần Mạn Kiều không đổi sắc nhìn một màn trước mặt, nói: “Đi qua nhìn thử một chút.”
Phúc Hỉ và Phù Liễu đỡ nàng, bước xuống bậc thang nhỏ bên cạnh.
Thục Phi bị một câu “hoàng hậu” của phụ nhân dọa sợ, vội vã rời đi: “Vân nên đi mau đi, chỗ này rất tà môn, viện này còn gọi là Thượng Hà Uyển gì đó. Sao không gọi nó là Thượng Điếu Uyển (treo cổ uyển) luôn đi. Ngươi nhìn cái cây bên cạnh kia, còn có một sợi dây thừng. Bản cung vừa nhìn thấy, liền cảm thấy cổ rét căm căm rồi.”
Trinh Phi còn chưa muốn đi, bà ta muốn tiếp tục dọa Thục Phi, rồi nói cho Thục Phi biết đây là chỗ nào.
Bà ta lôi cánh tay Thục Phi nói: “Ai da, ngươi sợ cái gì? Chỗ này có nhiều người bảo vệ ngươi như vậy, ngươi còn sợ trong này có mấy thứ bẩn thỉu gì đó đi ra hay gì? Cho dù có, thì chúng cũng không dám ra ngoài vào ban ngày.”
“Nhưng bản cung cứ cảm thấy chỗ này là lạ.”
Thục Phi nói xong, giọng nói của Tần Mạn Kiều liền vang lên: “Thượng Hà Uyển là nơi ở của phi tử tiên đế, bên trong tổng cộng có bốn mươi chín phòng. Sau khi tiên đế đi về cõi tiên, hậu cung có hơn một trăm ba mươi phi tử không có con cái. Trong đó, vị phi tử được tiên đế sủng ái nhất, bị Thái Hậu ban chết chôn cùng. Mà một trăm ba mươi phi tử không có con cái kia, được đưa đến Thượng Hà Uyển, cạo đầu làm ni, lấy việc tụng kinh làm đầu, cầu phúc cho Đại Chu. Vị trước mắt ngươi, hẳn là Tôn Thục Phi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT