Tần Mạn Kiều đi ra, nhìn về một đoạn hành lang rất dài ở phía trước.
Đầu này của hành lang nối thẳng đến tượng Phật phía sau lưng nàng. Nghe nói đây là đường tu cho quỷ, người bình thường tuyệt đối sẽ không đi con đường này.
Tần Mạn Kiều tiến lên phía trước một bước, Phù Liễu lập tức ngăn lại: “Thái Tử Phi, con đường này không đi được, chúng ta nên đi đầu kia.”
Có chú tiểu đang quét dọn một con đường khác, đường được quyét sạch không nhuốm chút bụi trần, còn được vẩy nước lên.
Tần Mạn Kiều lắc đầu nói: “Con đường này cũng có thể đi.”
“Sao có thể đi được chứ, đây là đường dành cho những người đã chết kia.” Phúc Hỉ sốt ruột nói: “Mỗi lần Vương Phi dâng hương, đều sẽ cố ý dặn hạ nhân, nói không thể đi con đường này, sẽ bị xui xẻo.”
“Phúc Hỉ, có thôi hay chưa?” Phù Liễu thấy sắc mặt Tần Mạn Kiều không đúng, biết nàng đã quyết thì không ai có thể khuyên nổi, nên dứt khoát ngăn Phúc Hỉ lại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play