Quả thật Tạ Tầm đã ngậm miệng lại, ánh mắt Sở Nghiêu nóng bỏng nhìn lướt qua hai chân Tạ Tầm, nói: “Nếu hai chân ngươi đã khỏe rồi, thì mau chóng về đơn vị đi. Chuyện hôn nhân đại sự của Diệu Lan, cô sẽ làm chủ thay muội ấy. Đến nỗi người lấy Diệu Lan có đối tốt với muội ấy hay không, nếu thật sự dám trêu hoa ghẹo nguyệt, cùng lắm thì, chặt chân. Chẳng lẽ cô còn có thể nhìn Diệu Lan bị bắt nạt hay sao?”
“Nhưng người cưới Diệu Lan là nhị ca của Thái Tử Phi. Nhị ca, đó cũng coi như là nhị ca của huynh.” Yến Vương thò đầu ra, lời nói làm người ta giật mình.
Mặt mũi Sở Nghiêu giật mạnh mấy lần, chén trà trong tay lập tức bị hắn bóp nát.
Sở Thịnh lập tức cảm thấy, đầu chó của mình sắp không giữ được.
Hắn lui đến sau lưng Tạ Tầm, không dám nhìn Sở Nghiêu thêm lần nào nữa.
Sở Nghiêu cười khẽ một tiếng, hời hợt nhìn lướt qua Tần Thiên Kiệt nói: “Quân vô hí ngôn. Kiều Kiều, chúng ta hồi cung.”
“Được.” Tần Mạn Kiều liếc hắn một cái, xoay người ra khỏi viện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play