Tần Mạn Kiều nhìn cơ thể gầy gò của Tần Thiên Kiệt, hơi hóp mặt nói: “Lời của nhị ca, ta và Thái Tử điện hạ đã cân nhắc qua rồi. Ta cảm thấy, bây giờ người phải bận tâm nhất là huynh.”
Tần Thiên Kiệt hơi nâng tay, cười nói: “Ta rất tốt, tạm thời không chết được.”
“Cái gì mà có chết hay không? Nếu như nhị ca chết, thì Diệu Lan phải là sao bây giờ? Vừa rồi ở trước mặt đông đảo dân chúng và văn võ bá quan, Diệu Lan đã nói là đời này không phải nhị ca thì không gả.”
“Cái gì?” Khuôn mặt nhỏ của Tạ Diệu Lan đỏ lên.
Tạ Tầm cũng lập tức nhìn chằm chằm muội muội nhà mình: “Diệu Lan, muội hồ đồ rồi.”
Coi như bây giờ yêu hắn tới chết đi sống lại, thì cũng không thể nói ra trước mặt mọi người như vậy. Lỡ như sau này tên tiểu tử thối kia phụ lòng Diệu Lan, thì không phải muội ấy sẽ bị toàn bộ Định Kinh chê cười hay sao?
“Lỡ như Tần Thiên Kiệt khỏe lại rồi lấy người khác, thì sau này mặt mũi muội biết để đâu bây giờ? Muội không nên bị vài câu lời ngon tiếng ngọt của hắn lừa gạt. Nam nhân nào mà lại không nói mấy câu như thế? Lúc còn chưa tới tay thì theo đuổi nâng niu, ai cũng không dám cam đoan tương lai sẽ thế nào đâu!” Tạ Tầm hận rèn sắt không thành thép quở mắng Tạ Diệu Lan.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play