“Ngày thường có thấy cậu nói nhiều vậy đâu. Nếu quan tâm Ueno đến thế thì ở trường sao cứ trừng mắt nhìn cậu ấy? Cậu đúng là người thích khẩu thị tâm phi.”
Biết Ueno đã bình an vô sự, mọi người đã yên tâm. Họ vừa đi theo lớp trưởng đến phòng bệnh, vừa trêu chọc Jinpei Matsuda.
Nghe thấy lời trêu chọc từ hai bên, Jinpei Matsuda trợn tròn mắt, dùng sức rút tay ra khỏi hai người, bực bội nói: “Các cậu mới khẩu thị tâm phi ấy! Ai mà thèm quan tâm cái tên lười biếng đến mức không thèm nhớ mặt người khác chứ. Tôi chỉ không muốn mắc nợ tên đó thôi.”
“Jinpei-chan không thành thật gì cả.” Kenji Hagiwara cũng hùa theo, nói với hai người không chứng kiến cảnh đó: “Các cậu không thấy cậu ấy đánh tên nghi phạm tàn bạo đến mức nào đâu. Huấn luyện viên Onizuka nhìn còn giật mình. Không biết thì cứ tưởng cậu ấy có thù oán với người ta ấy.”
Jinpei Matsuda khó chịu đẩy anh một cái: “Kenji, cậu lại nói linh tinh gì đấy. Tôi chỉ ghét cái tên khốn bắn lén sau lưng thôi. Cậu nói như thể tôi đang trút giận giúp Ueno vậy, làm sao tôi lại vì cái tên đó mà…”
Kenji Hagiwara giật mình nhận ra: “À, thì ra cậu đang trút giận giúp Ueno đấy à.”
Jinpei Matsuda khựng lại, nhận ra mình lỡ lời. Anh hung dữ trừng mắt nhìn Kenji Hagiwara. Kenji Hagiwara giơ tay đầu hàng, vẻ mặt vô tội: “Cậu tự nói mà, tôi có nói thế đâu.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT