Bạch Ngọc bất giác hiện lên nét vui mừng, bật thốt khen:
“Thật là một con thỏ xinh đẹp.”
Dứt lời, nàng giương cung tra tên, song cố ý không bắn trúng, để con thỏ ấy tung mình bỏ chạy.
“Thỏ con, đừng chạy!” – nàng khẽ cất giọng kiều mỵ, rồi thúc ngựa đuổi theo, mặc kệ phía sau Phùng hầu ra sao, ánh mắt thế nào.
Nàng đuổi theo mãi, con thỏ tuy béo mập, nhưng chạy nhanh như gió, thoắt cái đã chui vào lùm tùng thấp. Bạch Ngọc vốn chẳng định giết nó, chỉ muốn mượn cớ tránh xa Phùng hầu. Thấy bóng dáng tuyết thỏ mất hút, nàng ghìm cương dừng lại.
Định quay đầu tìm Thẩm Mặc, nàng chợt thấy một bóng người vụt qua phía trước, dáng vẻ quen thuộc. Nàng lập tức thúc ngựa đuổi theo, nhưng người kia thân pháp nhanh nhẹn, đến ngựa cũng không đuổi kịp. Nàng vừa giận vừa bất lực, định bỏ cuộc, quay ngựa lại thì bắt gặp dưới gốc tùng, Tang Lạc đang nghiêng mình tựa vào thân cây, ung dung nhàn tản.
Nàng đoán ngay là hắn – kẻ xuất quỷ nhập thần, nói tới thì tới, nói biến mất liền biến mất.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT