Giờ khắc này, trong lòng Trình Tuệ Nghi chỉ đầy ắp hình bóng Thẩm Mặc, nào còn bận tâm đến những lời khuyên răn hay cảnh báo nghiêm khắc của Lý thị. Nàng vốn cho rằng, mẫu thân chẳng qua vì chưa từng thật sự ở gần Thẩm đại nhân, nên mới sinh ra cảm giác kính sợ ấy.
“Chỉ nhìn một chút thôi…” – nàng tự nhủ, khẽ bước vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại. Ngoái đầu nhìn, thấy chàng vẫn nằm y nguyên như trước, dáng vẻ tao nhã, bình thản, hơi thở đều đều.
Nàng rón rén đi tới bên giường, ánh mắt lưu luyến, si mê không rời gương mặt ấy. Chợt thấy môi chàng khẽ mấp máy, như muốn thốt ra điều gì. Nàng cúi người lắng nghe, chỉ loáng thoáng nghe được một chữ “Ngọc”. Tim nàng thoáng khựng lại, rồi ánh mắt bỗng lóe lên tia oán hận.
“Nữ nhân đó… có gì hơn ta? Chỉ là thứ tiện tì mà thôi…” – ý niệm ấy cuộn trào trong tâm, khiến lòng nàng dấy lên ghen ghét.
Có lẽ vì khó chịu trong mơ, Thẩm Mặc bất giác đưa tay đẩy nhẹ bàn tay đang đặt trên ngực mình. Thân người Trình Tuệ Nghi mất thăng bằng, ngã nhào vào lòng chàng. Chàng khẽ cau mày, trở mình, mà nàng cũng theo đó nghiêng sang bên, đầu gối lên cánh tay chàng. Cả thân thể cứng đờ, trái tim lại đập loạn nhịp.
Hơi men khiến thân chàng nóng rực, khiến đôi má nàng bừng đỏ, vành tai hồng ửng. Nàng khẽ nghiêng người, hít sâu, mùi hương thanh nhã trên người chàng khiến nàng ngây ngất. Lòng xuân bất giác dậy sóng, nàng vòng tay ôm lấy vai, áp sát vào ngực chàng, thì thầm bên tai, giọng khẽ run:
“Đại nhân… nữ nhân kia có gì hơn thiếp? Nàng có thể hầu hạ ngài, thì thiếp… cũng có thể…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT