"Em không có ý đó." Ôn Minh Dịch giải thích, "Em chỉ là cảm thấy, em không thể cứ mãi chiếm tiện nghi của anh như vậy. Hồi nhỏ không hiểu chuyện thì không nói, giờ đã thành niên rồi, không nên."
Tư Quân Đạc thực sự không hiểu cái đầu nhỏ của cậu đang nghĩ gì. "Minh Minh, giữa anh và em, không hề tồn tại chuyện chiếm tiện nghi. Nếu hôm nay anh có mệnh hệ gì, phần lớn tài sản của anh sẽ để lại cho em, em hiểu không?"
Ôn Minh Dịch: ???!!!
Ôn Minh Dịch thầm nghĩ, em không hiểu đâu! Sao anh còn trẻ mà đã bắt đầu nghĩ đến mấy chuyện này vậy! Còn di sản nữa! Em cần di sản của anh làm gì chứ!
Tư Quân Đạc thấy vẻ mặt kinh ngạc của cậu, kiên nhẫn nói: "Cho nên, anh không hy vọng và cũng không muốn chúng ta phân biệt rạch ròi như vậy. Đúng, em đã trưởng thành, đã thành niên, em có thể độc lập, nhưng điều đó không có nghĩa là em không thể tiếp tục dựa vào anh, và anh không thể tiếp tục chịu trách nhiệm cho những chuyện của em. Từ nhỏ đến lớn, chuyện của em vẫn luôn là anh chịu trách nhiệm, em là một phần trách nhiệm của anh. Anh không thể bỏ mặc em, càng không thể để em phải so đo với anh về những thứ ngoài thân như tiền bạc."
"Nếu em cứ kiên trì như vậy, sẽ khiến anh cảm thấy mình thực thất bại, cảm thấy anh không còn cần thiết với em nữa, em hiểu không?
Ôn Minh Dịch im lặng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play