Nghe thấy vậy, các nữ sinh trong lớp lập tức trừng mắt nhìn, thầm nghĩ: "Tên ngốc nào vậy! Ôn Minh Dịch đến trường được mấy buổi đâu! Cậu ấy còn chẳng biết chúng ta đã học đến đâu rồi, thì làm sao mà nghe viết? Nghe viết cái gì đây?!"
Tống Vân cũng có chút ngạc nhiên nhìn về phía Tôn Húc, cảm thấy lời gã nói lúc này hơi kỳ lạ. Toàn trường ai cũng biết Ôn Minh Dịch tham gia một show tuyển tú. Mặc dù đầu năm học cậu vẫn đến lớp bình thường, nhưng cuối cùng cũng là người đã đặt một chân vào giới giải trí. Vì một số hoạt động tiếp theo của show, cậu đã rời trường và hôm nay mới quay lại đi học.
Lúc này nói ra những lời như vậy, quả thực là cố ý gây sự.
"Đương nhiên bạn học Ôn Minh Dịch không có đặc quyền," Tống Vân nói. "Chỉ là tiết trước em ấy không đến, nên không biết các kiến thức và bài tập cô giao, tự nhiên là không cần lên bảng viết. Tôn Húc, em hăng hái như vậy, xem ra rất muốn lên bảng kiểm tra, vậy để em thay thế Ôn Minh Dịch nhé."
Nghe vậy, cả lớp cười rộ lên, còn các nữ sinh thì thầm mắng "đáng đời" trong lòng. Họ không nhịn được lén nhìn Tống Vân, đoán xem có phải cô cũng là fan của Ôn Minh Dịch giống họ không. Cô giáo ơi, nói mật hiệu đi, " thái dương trên trời, ánh trăng nhân gian*", hai câu tiếp theo là gì ạ?
*Bầu trời có mặt trời, nhân gian còn ánh trăng.
Tôn Húc bất ngờ bị Tống Vân gọi lên bảng, nhưng cũng không sợ hãi. Gã đứng lên, khiêu khích liếc nhìn Ôn Minh Dịch: "Nếu cô giáo đã gọi tên em lên bảng kiểm tra, thì em dám lên. Không như một số người, đến cử động cũng không dám. Cũng phải thôi, em đến trường là để học, không giống một số người, đến chỉ để khoe khoang bản thân."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT