Trong rạp chiếu phim tư nhân tối đen như mực, hai người một mèo, mỗi bên đều ôm tâm sự riêng mà xem phim kinh dị.
Khương Tử Mặc không thực sự nhập tâm vào bộ phim. Cậu ta vốn dĩ không thích thể loại này, chọn phim kinh dị chỉ để lấy cớ khiến Tư Quân Đạc quan tâm và an ủi mình. Nhưng rõ ràng, tâm trí của Tư Quân Đạc lúc này đều đặt cả vào con mèo quất nhỏ đang nằm ngoan trong lòng. Khương Tử Mặc nhìn đồng hồ thấy bộ phim đã chiếu được quá nửa, nghĩ bụng mình phải làm gì đó, nếu không chẳng phải lãng phí cơ hội này sao?
Cậu ta đang cân nhắc xem có nên giả vờ bị dọa, để nhân cơ hội xích lại gần Tư Quân Đạc hay không, thì giây tiếp theo, cậu ta nghe thấy bên cạnh vang lên một tiếng mèo kêu "meo —" đầy thê lương. Khương Tử Mặc giật mình quay đầu lại, chỉ thấy con mèo quất vừa nãy còn oai vệ ngồi trên đùi Tư Quân Đạc, râu rung rung cực kỳ có thần thái, giờ lại cúi đầu chui tọt vào lòng anh, đầu mèo áp sát vào ngực anh, trông như đang run rẩy.
Ôn Minh Dịch quả thực đang run. Ôi trời ơi, cảnh vừa rồi đáng sợ quá đi! Bộ phim kinh dị này quả nhiên có điểm lợi hại, thảo nào nổi tiếng như vậy, dọa chết cậu rồi! Cậu dụi vào Tư Quân Đạc, móng vuốt cũng bám chặt vào cánh tay anh, chỉ muốn hỏi anh trai mình rằng cảnh đó đã qua chưa. Cậu không dám nhìn nữa.
Tư Quân Đạc thật sự không ngờ một người lớn như Ôn Minh Dịch lại bị phim kinh dị dọa đến phát run. Anh thấy vừa buồn cười, lại vừa thấy chú mèo nhỏ đang bám chặt lấy mình thật đáng yêu, vì thế anh vuốt ve bộ lông của nó, nhẹ giọng nói: "Không ngờ đấy, gan bé tí."
Ai gan bé! Ôn Minh Dịch bất mãn kêu "meo meo" mấy tiếng. Gan của cậu rõ ràng rất lớn được không! Chỉ là bộ phim này quá dọa người thôi! Không thể trách cậu được, rõ ràng là phim đã ra tay trước mà! Hơn nữa bây giờ cậu là một con mèo mà! Mèo chẳng phải là dễ bị giật mình sao?! Ôn Minh Dịch phồng má giận dỗi, rung rung ria mép, giơ móng vuốt lên vỗ anh một cái để cảnh cáo.
Thế là, xuyên suốt cả bộ phim, mỗi lần Khương Tử Mặc định giả vờ giật mình thì đều bị Ôn Minh Dịch nhanh chân hơn một bước. Khó khăn lắm cậu ta mới thực sự bị dọa, vừa mới nghiêng người định sà vào lòng Tư Quân Đạc thì cảm thấy mình đã đụng phải một vật thể mềm mại, Ôn Minh Dịch đang bám trên vai Tư Quân Đạc, trừng mắt nhìn thẳng cậu ta, thậm chí còn giơ một móng vuốt lên.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT