Đến 5 giờ rưỡi chiều, Tư Quân Đạc tan làm, lái xe đưa Ôn Minh Dịch về nhà. Hai người cùng nhau ăn tối, tiện thể thay quần áo, canh thời gian vừa vặn rồi theo lịch hẹn xuất phát đến rạp chiếu phim tư nhân.
Rạp chiếu phim tư nhân này là do một người bạn Tư Quân Đạc quen hồi đi học mở. Hai người họ là một cặp tình nhân, cô gái tên Trình Nghệ, chàng trai tên Vương Thịnh, nên rạp chiếu phim có tên là Rạp chiếu phim tư nhân Nghệ Thịnh. Tư Quân Đạc đến nơi đậu xe, thấy vẫn chưa đến 9 giờ nên không vội xuống xe, định chờ Ôn Minh Dịch biến thành mèo rồi mới xuống.
Thời gian từng chút trôi qua, gần đến 9 giờ. Tư Quân Đạc không chớp mắt nhìn chằm chằm Ôn Minh Dịch, muốn xem rốt cuộc cậu biến thành mèo như thế nào. Thế nhưng căn bản chẳng có tác dụng gì, giây trước người ngồi ở ghế phụ vẫn là đứa em trai quen thuộc của anh, giây tiếp theo anh còn chưa kịp phản ứng, liền thấy chú mèo mướp quen thuộc yên tĩnh ngồi đó.
Mèo nhỏ nhìn anh, nghiêng nghiêng đầu, rung rung bộ ria trắng muốt, khẽ "meo" một tiếng mềm mại. Đôi mắt màu hổ phách trong suốt, sáng ngời, trông vô cùng đáng yêu.
Tư Quân Đạc luôn cảm thấy dường như có gì đó đã bị mình bỏ lỡ. Nhưng anh rất chắc chắn rằng mình chưa hề chớp mắt, điều này có nghĩa là anh chỉ có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra. Tư Quân Đạc không nghĩ nhiều nữa, vươn tay ôm chú mèo quất nhỏ vào lòng rồi xuống xe.
Ôn Minh Dịch nằm gọn trong lòng Tư Quân Đạc, chỉnh lại tư thế ngồi thoải mái, đầu mèo dụi dụi vào ngực anh. Tư Quân Đạc vươn tay xoa đầu cậu, Ôn Minh Dịch nâng đuôi lên, không ngừng ve vẩy vào cánh tay anh.
Vương Thịnh nhìn thấy Tư Quân Đạc ôm một chú mèo bước vào quán của mình, còn tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm. Tập trung nhìn lại, à, đúng là một con mèo thật.
Trong tay hắn kẹp điếu thuốc, cúi người nghiên cứu mèo nhỏ, rồi nhướng mày hỏi: "Cậu nuôi mèo từ bao giờ vậy? Dễ thương thật đấy, chỉ là không hợp với khí chất 'tổng tài bá đạo' của cậu lắm."
Tư Quân Đạc lặng lẽ lui về sau một bước, đưa tay che mặt Ôn Minh Dịch lại. Ôn Minh Dịch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, còn chưa kịp phản ứng đã bị “bịt tầm nhìn”. Cậu nhanh chóng vươn móng vuốt nhỏ vỗ vỗ tay Tư Quân Đạc, không dám dùng quá nhiều lực, sợ lỡ đâu làm xước tay anh trai,chỉ đành "meo meo" kêu: "Đừng che mặt em chứ, em còn chưa nhìn rõ bạn anh trông thế nào nữa!"
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT