Edit: Trúc Linh
Chơi với hổ xong người dính đầy lông, Hạ Uyển Ương phải đi tắm một cái sau đó thay một bộ váy cổ bẻ chiết eo hoa nhí, dài đến mắt cá chân một chút. Cô tết tóc đuôi sam lệch một bên, đi đôi sandal pha lê trắng, để lộ đôi bàn chân trắng nõn nà, những ngón chân tròn trịa đáng yêu, móng tay phớt hồng nhạt.
Nhìn bản thân trong gương, cô không biết xấu hổ mà nói một câu: “Đúng là đẹp thật!”
Tự mãn một lúc thấy thời gian cũng vừa đến giờ. Lúc cô bước ra, vừa hay Lý Tưởng đang gõ cửa ầm ĩ: “Chị Uyển Ương, đi ăn cơm nhà đội trưởng Trương nào, còn thiếu mỗi chị thôi đấy!”
Cầm những thứ đã chuẩn bị xong, khóa cửa lại rồi đi theo. Hạ Uyển Ương chăm chú quan sát mọi người.
Lý Tưởng mang theo hai bình hoa quả đóng hộp, Trịnh Vũ và Cố Tu Viễn xách theo một con gà rừng, Hoàng Thần mang khoảng một cân ngũ cốc thô, Đoạn Tiểu Ngư và Vương Nham mang một túi hạt dưa nhỏ, Trần Kỳ cũng xách nửa túi lạc. Chỉ có Từ Kiều Kiều và Vương Tĩnh là tay không.
Trịnh Vũ liếc mắt một cái: “Hai vị nữ đồng chí, đại đội trưởng mời ăn cơm mà hai cô lại dám tay không đi thật đấy à?”
Lúc này Từ Kiều Kiều mới bất giác nhìn mọi người xung quanh, thấy ai cũng mang theo đồ dù ít dù nhiều: “Hạ Uyển Ương, cho tôi mượn ít đường đỏ của cô, lát nữa tôi về sẽ trả lại cho!”
Vương Tĩnh nói: “Đâu phải tôi bảo ông ấy mời, mắc gì tôi phải mang đồ? Các người muốn lấy lòng thì đừng tính tôi vào. Tôi đến đây là thật lòng muốn lao động, không cần tặng quà cho ai thì tôi cũng có thể sống rất tốt!”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT