Edit: Ngọc
Khương Anh Nam mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, bắp tay anh ta vạm vỡ, trên đó xăm một con rồng bay sống động như thật, giống như sắp bay lên trời, bên dưới mặc một chiếc quần đen, ống quần hơi rộng, đung đưa nhẹ nhàng theo từng bước chân, đi một đôi dép xỏ ngón, phát ra tiếng kêu lanh lanh.
"Người anh em, ở địa bàn của tôi mà lại làm người của tôi bị thương thế này, nể mặt chút đi!" Khương Anh Nam nói bằng giọng địa phương chuẩn.
Trương Thời Dã buông Sơn Cẩu ra, phủi phủi bụi không tồn tại trên người: "Mặt mũi thì có thể nể, nhưng bọn họ chặn chúng tôi, bắt tôi giao vợ tôi ra, địa bàn của anh cũng đủ ngông cuồng đấy!"
Khương Anh Nam nheo mắt: "Người vùng khác đừng có quá ngông cuồng!"
Trương Thời Dã lạnh lùng liếc anh ta một cái, rồi quay sang Hạ Uyển Ương: "Vợ ơi, lại đây!"
Hạ Uyển Ương chạy nhanh tới, lao vào vòng tay anh, Trương Thời Dã thuận thế ôm lấy cô.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play