Những lời ấy khiến Lâm Diệp sững người tại chỗ. Trên mặt cô hiện lên một nụ cười như không cười, nhưng nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc:
“Mang thai….?”
Thư Vân khẽ gật đầu, lúc này cô mới nhận ra đối phương dường như hoàn toàn không biết chuyện.
Nhìn dáng vẻ nửa cười nửa khóc của Lâm Diệp, Thư Vân đặt hộp cơm mà mọi người cùng nhau mua xuống, lặng lẽ rời đi.
Mọi người đang ăn cơm, dường như mới thoát khỏi cảnh tử vong cận kề, dần dần khôi phục lại tinh thần, lặng lẽ ngồi trên boong tàu, như đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có này.
Lục tục có người đến chỗ Thư Vân mua vật tư. Gặp được một cửa hàng như vậy, họ đương nhiên không thể tay không rời đi. Hải tinh trong tay hận không thể tiêu hết để đổi lấy những vật phẩm đầy màu sắc ấy.#buingoclinhTYT
Lúc này Thư Vân đứng sau quầy, nhìn hàng người đang xếp hàng, có chút cảm khái, đã lâu rồi cô chưa có buôn bán tốt như vậy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT