Bởi vì lần này hải tặc thế tới quá mạnh, mọi người liền lặng lẽ đưa một ít người già yếu bệnh tật ra phía sau thuyền để rời đi, những người còn sức chiến đấu thì đều ở lại tham chiến.
“Không được, sao em có thể bỏ anh lại được chứ.” Lâm Diệp không chút do dự từ chối.
Dư Lộ xoa đầu cô, ánh mắt đầy lưu luyến. Xung quanh vẫn tràn ngập khói thuốc súng, mặt đất rung chuyển không ngừng, đầu mũi toàn là mùi máu tanh nồng nặc. Anh biết hôm nay có lẽ họ sẽ không đi nổi nữa. Anh chết thì không sao, nhưng Lâm Diệp nhất định phải sống.
“Nghe lời.” Dư Lộ cố gắng kiềm chế đôi tay run rẩy, nói, “Em đi trước đi, anh đủ điều kiện để ngồi chuyến sau, vì anh đang bị thương. Rất nhanh anh sẽ đến tìm em.”
Hốc mắt Lâm Diệp đỏ bừng, cô còn muốn nói gì đó, nhưng cổ đột nhiên đau nhói, rồi ngất đi.
Dư Lộ nhìn cô gái ngã trong lòng mình, mắt đẫm nước, như muốn ghi khắc khuôn mặt ấy thật sâu vào tim. Sau đó, anh cẩn thận cõng cô đi về phía khoang thuyền phía sau.
Lúc đi qua, có người đang nhanh chóng đưa những người sống sót rời khỏi thuyền, trông thấy Dư Lộ thì rõ ràng đã nhận ra, liền đỡ lấy Lâm Diệp đặt lên thuyền, thấy Dư Lộ luyến tiếc không rời, liền vỗ vai anh, muốn an ủi, nhưng cũng không biết phải nói gì.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT