Trông chừng đông tới nơi rồi, vậy mà Duy Thư vẫn chưa trở về, Cố mẫu ngày ngày nhắc nhở, tuy nói Duy Thư chẳng phải do bà sinh ra, nhưng nuôi nấng bao năm, so với cốt nhục cũng chẳng khác là bao. Con cái ra khỏi cửa, dù sao cũng phải lo lắng nhớ thương.
Thân mẫu của Duy Thư họ Xá, là một họ rất ít gặp, tính tình an phận, sinh con đẻ cái xong liền không quản nữa, con trai giao cho gia chủ dạy dỗ, con gái thì để chủ mẫu giáo dưỡng, bình nhật chỉ cúi đầu khâu vá, lời nói chẳng nhiều, song cũng khó tránh khỏi có chút hiếu kỳ đối với tân nương của Duy Thư.
Khi nhàn đàm với Cố mẫu, bèn hỏi:
“Chẳng hay tân nương của Duy Thư dung mạo ra sao?”
Cố mẫu đáp:
“Ta cũng chỉ mới gặp mặt hai lần, là đứa trẻ có phần e lệ, diện mạo thì rất xinh đẹp, lời nói dịu dàng đoan nhã, phẩm tính ấy... có đôi phần tương tự với Như Họa.”
Xá di nương ngẫm nghĩ một hồi vẫn chẳng hình dung được cái dạng xinh đẹp ấy là thế nào, lại nói:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT