Cố Duy Thư tới Ký Trung, trước hết bái kiến tổ phụ tổ mẫu, thấy hai người thân thể vẫn an khang, tinh thần cũng khoái hoạt, bèn đem sự tình trong nhà thuật lại đôi phần, để hai lão yên tâm. Cố tổ phụ nghe vậy hết sức hoan hỉ, trong đám cháu chắt, chỉ có mấy đứa như Duy Thư là được nuôi lớn dưới gối ông, tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn nhiều. Hai năm không gặp, hai ông cháu ngồi lại cùng nhau, trò chuyện thật lâu.
Chàng và các đường huynh đệ trong nhà tuy không thân thiết, nhưng chỉ sau nửa ngày đã có thể hòa thuận vui vẻ, nói cười như đã quen lâu. Cố Duy Thư tính tình già dặn, điềm đạm vững vàng, so với mấy đứa trẻ nhà Cố đại bá, rõ ràng chững chạc hơn nhiều.
Cố đại bá nhìn thấy phong thái ngay thẳng như tùng xanh của Duy Thư, không khỏi sinh lòng yêu thích. Sau khi thử hỏi mấy câu về bài vở, trong lòng càng thêm hài lòng. Duy Thư học hành tuy không đặc biệt thông tuệ, song chịu khó dụng công, kiến văn tuy chẳng vượt trội, nhưng lại vững vàng chắc chắn. Mai sau trải qua mài giũa, ắt sẽ có thành tựu.
Sau đó lại cảm khái, Duy Thư và Linh Lung quả là huynh muội ruột, tâm tính chăm học, nhẫn nại kiên trì đều giống nhau cả.
Duy Thư gặp lại Linh Lung cũng chẳng mấy kích động, chỉ giơ tay làm dấu:
“Cao lên chừng năm tấc, trông cũng có dáng tiểu thư rồi.”
Muốn đưa tay xoa đầu nàng, lại nghĩ Linh Lung nay đã lớn, chỉ e không còn chịu để mặc huynh trưởng thân thiết như thuở bé, bèn lại thu tay về.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT