Quá vài ngày, quả nhiên nhà họ Trần tới cửa cầu thân, lễ nghi làm rất chu đáo đầy đủ, để biểu lộ thành ý, còn mang theo hai con ngỗng sống.
Cố Linh Lung có chút nghi ngờ, họ mang ngỗng sống tới, chỉ sợ chẳng phải vì muốn biểu lộ thành ý, mà là để tiết kiệm tiền—mùa này bắt ngỗng sống thật dễ, nơi nào có nước, nơi ấy tất có từng đàn ngỗng nghỉ chân, chỉ cần giăng một tấm lưới, liền có thể bắt được mấy con.
Trước kia, đại nương tử được nhà họ Nhan đưa sang hai con ngỗng bạc, mỗi con nặng tám lượng tám tiền; năm ngoái nhị nương tử được nhà họ Lăng đưa tới hai con ngỗng vàng, mỗi con nặng chín lượng chín tiền. Đến lượt tam nương tử thì chỉ có hai con ngỗng sống… Vậy mà chỉ hai con ngỗng sống ấy, khiến cả nhà Cố gia mừng rỡ còn hơn nhận được ngỗng vàng ngỗng bạc.
Bởi lẽ, theo cổ lễ, ngỗng sống mới là chính lễ, những loại ngỗng đúc bằng vàng bằng bạc kia đều là thay thế, tuy giá trị đắt đỏ, song xét về quy cách, vẫn thua kém chính lễ một bậc.
Nhà thế gia thư hương, quy củ còn lớn hơn trời.
Hiểu rõ điều này, Cố Linh Lung im lặng. Thôi được, nàng biết mình là kẻ tục nhân, mới cảm thấy vàng bạc quý hơn ngỗng sống.
Cố Linh Lung cũng có dịp diện kiến Trần gia tiểu lang, quả nhiên là một thiếu niên cực kỳ tuấn tú, thân hình cao lớn rắn rỏi hiếm thấy, làn da không trắng như mấy văn sinh khác, khiến đôi mắt càng thêm đen sáng, hàm răng trắng đều, giọng nói cũng trầm thấp đầy nội lực, toàn thân lại có vài phần phong thái con nhà võ tướng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play