Cùng một lời nói, Trì Cảnh lại nghe thêm một lần nữa. Trì Cảnh cảm thấy cổ họng hơi khô, vừa định đưa tay rót nước, Giang Dữ Triệt đã đẩy cốc nước trước mặt mình qua. "Nước mới rót, cốc mới."
Trì Cảnh cầm cốc uống cạn, cảm thấy cổ họng đỡ khô hơn, mới nói tiếp: "Lúc học đại học tôi đã làm rất nhiều việc làm thêm, tiết kiệm được một khoản tiền."
Bố mẹ ruột của Văn Ngộ Bạch, cũng chính là bố mẹ nuôi của nguyên chủ, thật sự không phải là thứ tốt lành gì. Giang Dữ Triệt lấy chiếc cốc rỗng từ tay Trì Cảnh, lại rót cho cậu một ly đầy. 

Cụ Hợp Dụ nhíu mày: "Họ muốn tiền của cậu à? Nếu vậy thì dù sao cũng nuôi cậu bao nhiêu năm, còn cho cậu học đại học, muốn vài chục nghìn cũng không quá đáng."
Lâu Di Văn cười phá lên: "Tôi nhớ nhà họ Văn cũng có chút tài sản mà, chuyện nhận nhầm con đâu phải do Trì Cảnh cố ý. Thật sự muốn trả tiền, cũng phải đợi Trì Cảnh đi làm rồi từ từ tiết kiệm trả, đâu cần phải vội vàng ép cậu ấy trả hết tiền như vậy, họ nuôi con hay là gửi tiết kiệm định kỳ vậy."
"Không phải vài chục nghìn đâu ạ." Trì Cảnh mở điện thoại, đặt bản sao kê chuyển khoản lên bàn. 

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play