Trì Cảnh vừa mở mắt, đầu đã đau như muốn nổ tung.

Trần nhà trắng toát hiện ra trước mắt. Vì rèm cửa chưa kéo, ánh nắng cứ thế lồ lộ tràn vào, khiến căn phòng vốn không lớn lại càng thêm sáng choang.

Khung cảnh này khác một trời một vực với tòa cung điện tối tăm nhưng rộng lớn trong ký ức của cậu.

Cậu khựng lại một chút, rồi một dòng ký ức khổng lồ ồ ạt tràn vào não.

Mãi đến khi tiêu hóa xong xuôi mọi chuyện, Trì Cảnh mới chậm rãi chống tay ngồi dậy từ chiếc giường lộn xộn.

Cậu tự rót cho mình một ly nước, rồi ôm ly, lách qua đống vỏ lon bia lỉnh kỉnh nằm la liệt trên sàn để đi đến bên cửa sổ.

Sau khi tiếp nhận luồng ký ức vừa rồi, Trì Cảnh mới vỡ lẽ ra mình đã xuyên vào thế giới của một cuốn tiểu thuyết về thiếu gia thật giả. Cay đắng thay, cậu không phải nhân vật chính, mà chỉ là một tên thiếu gia giả độc ác, làm nền cho nhân vật chính mà thôi.

Tên thì vẫn y chang, Trì Cảnh cũng không rõ có phải vì cái tên trời đánh này mà cậu bị lôi đến đây không nữa.

Nhưng mà…

Trì Cảnh nhếch môi, tận hưởng ánh mặt trời mà ở cung điện hắc ám có mơ cũng không thấy.

Cậu mà lại là kẻ vạn người ghét á?

Nực cười, không có ai mà không mê mẩn một mị ma cả!

Tiếng chuông điện thoại inh ỏi cắt ngang dòng suy nghĩ của Trì Cảnh. Cậu lần theo âm thanh và tìm thấy chiếc di động trong kẽ hở của ghế sofa.

Màn hình sáng lên, để lộ tên người gọi đến.

Mục Cảnh Sơn. Là người đại diện của cậu.

Sau khi bị bố mẹ nuôi tống cổ ra khỏi nhà, công việc làm thêm ở trường đại học của Trì Cảnh cũng bị họ phá cho tan tành. Trong lúc khốn cùng, cậu tình cờ được một người tìm kiếm tài năng để ý và ký hợp đồng với một công ty giải trí vô danh tiểu tốt.

Và Mục Cảnh Sơn chính là người đã phát hiện ra cậu, kiêm luôn chức người đại diện.

Công ty giải trí này bé tí tẹo, từ sếp đến nhân viên cộng lại chưa nổi chục người. Mục Cảnh Sơn đúng là người đại diện có giấy phép hành nghề hẳn hoi, nhưng chỉ là kiêm nhiệm thêm việc đi săn lùng tài năng trẻ.

Biết sao được, công ty nghèo rớt mồng tơi, chỉ đành lượn lờ ở mấy trường đại học để dụ dỗ vài mầm non chưa trải sự đời về đào tạo.

Và Trì Cảnh, chính là một trong những tên ngốc bị lừa ký hợp đồng.

Tại sao lại nói là lừa? Trì Cảnh liếc qua bản hợp đồng, chỉ vài giây đã nhìn ra những lỗ hổng trong đó.

Nói trắng ra thì, đây là một bản hợp đồng nô lệ chính hiệu.

Trì Cảnh nhếch mép cười khẩy, cơn say đêm qua khiến sắc mặt cậu có chút tái nhợt, mái tóc cũng rối bù vì cả đêm chưa chải chuốt.

Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến nhan sắc của cậu, ngược lại còn khiến cậu trông có vẻ yếu đuối hơn.

Mái tóc đen tuyền, đôi mắt đen láy, cặp mắt phượng hẹp dài lấp lánh tia sáng ma mị dưới ánh nắng.

Điểm nhấn chết người nhất chính là nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, khi ngước lên thì quyến rũ mê hồn, lúc cụp xuống lại khiến Trì Cảnh trông thật mong manh, đáng thương.

Trì Cảnh cong môi, uể oải ngả người vào chỗ sạch sẽ nhất trên ghế sofa.

Cậu bắt máy.

"Alo."

Điện thoại của Mục Cảnh Sơn có vẻ để hơi xa, giọng nói nghe không được rõ lắm.

"Trì Cảnh, cậu có ở nhà không? Sao tôi gõ cửa mãi mà không thấy ai trả lời."

"Có, chắc tại không nghe thấy."

Trì Cảnh ngáp một cái.

Cậu đúng là không nghe thấy tiếng gõ cửa thật. Chắc lúc đó cậu đang bận tiếp thu ký ức của nguyên chủ nên chẳng để ý gì xung quanh.

Căn hộ Trì Cảnh đang ở là do nguyên chủ mua hồi đại học, nằm ở một khu ngoại ô hẻo lánh đến mức có thể gọi là "khỉ ho cò gáy".

Và căn hộ này, cũng là tài sản duy nhất còn lại của Trì Cảnh. Toàn bộ số tiền cậu kiếm được khi đi làm thêm hồi đại học đều đã đưa hết cho cặp bố mẹ nuôi kia trước khi bị đuổi đi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play