Giản Tri Nhạc đã quên mất mình rời khỏi nhà viện trưởng như thế nào. Khi cậu bước xuống cầu thang, ánh nắng bất ngờ ập vào thế giới của cậu.
Khoảnh khắc bừng tỉnh, hơi nóng giữa hè đổ xuống vai. Ở hành lang cũ kỹ, có những đứa trẻ đang đuổi bắt, nô đùa chạy qua bên cạnh cậu. Tiếng cười non nớt và sức sống mãnh liệt dường như kéo người ta trở về thực tại.
Cậu đứng đó một lúc lâu, cho đến khi thấy bóng dáng hai đứa trẻ biến mất ở khúc quanh cầu thang.
Vương Vĩ từ trong xe bước ra: “Nhạc Nhạc, cậu thăm viện trưởng xong rồi à?”
Giản Tri Nhạc khẽ gật đầu. Cậu không biết sắc mặt mình lúc này rất nhợt nhạt, trên trán thanh tú, mịn màng còn phủ một lớp mồ hôi mỏng. Cậu chỉ quen không tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, nên sống lưng vẫn thẳng tắp, nụ cười vẫn lịch sự, dịu dàng.
Vương Vĩ nói: “Bây giờ tôi đưa cậu… về nhà nhé?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT