Giản Tri Nhạc nghe xong thì đơ cả người, đầu tiên là hơi ngạc nhiên, sau đó mới hiểu ra là đang nói chuyện bôi thuốc cho mình. Hiện tại cậu chỉ còn mỗi sau lưng là chưa bôi thôi, nếu để ảnh đế bôi cho mình thì…
Nghĩ đến khả năng này, Giản Tri Nhạc cảm thấy máu toàn thân như sôi lên sùng sục, đầu óc trống rỗng trong giây lát. Cậu ngồi ngay ngưỡng cửa, ánh đèn đường hiu hắt rọi xuống vai, khuôn mặt trắng nõn thanh tú và đôi tai ửng lên một màu hồng khó nhận ra.
Giản Tri Nhạc cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể: "Anh... giúp tôi á?"
Cố Thanh Dã gật đầu nhàn nhạt. Anh thong thả bước tới, đôi chân thon dài chỉ cần hai bước đã đến trước mặt Giản Tri Nhạc. Anh chỉ vào chén thuốc trong tay cậu: "Rò rồi."
Giản Tri Nhạc cúi đầu, phát hiện chén thuốc thảo dược này thế mà lại đang nhỏ nước xuống đất thật!
Đầu óc cậu quay mòng mòng. À, ra là Cố Thanh Dã nói "giúp" là vì thấy chén của mình bị nứt nên qua dọn dẹp giùm?
Trong lúc cậu còn đang ngơ ngác.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT